Mảnh đất chiến trường Tây Nguyên – Những ngày bão lửa
Bác Đỗ Thị Tiến, sinh năm 1966, nhập ngũ năm 1986, tham gia chiến đấu tại Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị E679F968, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H1. Một trong những kỷ niệm không thể quên trong suốt những năm tháng chiến đấu của bác là trận chiến tại đồi Cây Gáo vào năm 1989. Trong trận chiến ác liệt này, bác và đồng đội đã kiên cường bảo vệ được vị trí chiến lược quan trọng, mặc dù phải đối mặt với hỏa lực mạnh mẽ từ quân địch. Sau khi xuất ngũ vào năm 1990,
Bác Đỗ Thị Tiến ngồi lặng yên trên chiếc ghế gỗ trong ngôi nhà nhỏ ở thôn Hạ Vũ 1, đôi mắt bác đầy trầm tư khi tôi hỏi về những tháng năm chiến đấu gian khổ tại Tây Nguyên. Bác bắt đầu kể lại những ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm trí bác:
"Năm 1989, tôi và đơn vị E679F968 nhận lệnh chiếm lĩnh một đỉnh đồi quan trọng ở Tây Nguyên, nơi mà quân địch đã chiếm giữ lâu dài. Đồi Cây Gáo không chỉ là một điểm cao chiến lược mà còn là nơi có tầm quan sát rất rộng. Địch biết chúng tôi sẽ tấn công, và cuộc chiến đã diễn ra ác liệt ngay từ khi bình minh lên. Pháo sáng nổ rực rỡ trên bầu trời, khiến đất trời như bùng cháy, bom đạn từ địch liên tục dội xuống. Mọi người trong đơn vị đều rất căng thẳng, nhưng không ai bỏ cuộc."
Bác Tiến nhớ lại một khoảnh khắc đặc biệt, khi bác phải đứng lên chỉ huy đồng đội trong khi chiến trường bao quanh bởi hỏa lực dày đặc: "Trong những giờ phút đó, tôi biết mình phải thật sự bình tĩnh để dẫn dắt mọi người. Lúc ấy, có một chiến sĩ trẻ bị thương nặng, tôi đã phải gánh vác trách nhiệm đưa cậu ấy về phía an toàn, mặc dù những làn đạn không ngừng rít bên tai."
Bác nói tiếp, giọng bác trở nên trầm hơn: "Chúng tôi không chỉ chiến đấu vì mình, mà chiến đấu vì những người thân yêu ở phía sau và vì mảnh đất này. Kể cả khi cái chết cận kề, chúng tôi vẫn kiên quyết không lùi bước. Khi cuối cùng chúng tôi đã giành được chiến thắng, cảm giác ấy thật không thể tả được. Đó là chiến thắng của tinh thần đồng đội, của ý chí không chịu khuất phục."
Khi tôi hỏi bác về những kỷ niệm khó quên, bác kể lại với niềm tự hào: "Kỷ niệm lớn nhất không phải là huân chương hay giấy khen mà là khi tôi nhìn thấy những người đồng đội cùng tôi sống sót, cùng nhau đứng dậy sau bao nhiêu thử thách. Chúng tôi đã bảo vệ được chiến trường, bảo vệ được mảnh đất thiêng liêng này."



