Mảnh đất không phụ người
Sau chiến tranh, ông trở về với hai bàn tay trắng.
Mảnh đất khô cằn, cỏ mọc còn khó, ai cũng bỏ đi nơi khác.
Ông lại chọn ở lại, ngày ngày cuốc đất, trồng cây.
Người ta cười, bảo ông “làm việc vô ích”.
Ông chỉ nói: “Đất cũng có lòng, chăm sẽ đáp.”
Năm thứ ba, ruộng ông bắt đầu xanh.
Năm thứ năm, ông có vụ mùa bội thu nhất làng.
Những người từng bỏ đi lại quay về học cách làm của ông.


