MẢNH ĐẤT THÀNH CỔ
Sau một trận pháo kích kéo dài, Thành Cổ gần như bị san phẳng. Khi khói bom vừa tan, người lính Nguyễn Văn Dưỡng lặng lẽ nhặt một nắm đất nhỏ còn sót lại từ chiến hào.
Nắm đất ấy ông giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng suốt đời. Đó không chỉ là đất, mà là máu xương của đồng đội, là chứng tích của 81 ngày đêm không lùi bước.
Mỗi lần nhìn lại, ông như thấy lại cả một thời tuổi trẻ đã hóa thành bất tử nơi mảnh đất linh thiêng ấy.


