MẢNH ĐẤT TRẬN ĐỊA CŨ
Sau chiến tranh, trở lại những nơi từng là trận địa cũ luôn gợi lên nhiều ký ức sâu lắng trong lòng người lính. Với bác Đỗ Văn Khải, mảnh đất nơi đơn vị từng đứng chân là dấu ấn không thể phai của thời hoa lửa.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, bác Đỗ Văn Khải có dịp trở lại khu vực từng là trận địa pháo binh của đơn vị năm xưa. Con đường dẫn vào khu vực ấy giờ đã thay đổi nhiều, cây cối mọc xanh tốt, dấu vết chiến tranh gần như không còn rõ ràng.
Bác Khải đứng lặng rất lâu trên mảnh đất cũ. Nơi đây từng là chiến hào, là vị trí đặt khẩu pháo, là nơi anh em đã từng cùng nhau trực chiến trong những đêm bom đạn ác liệt. Tất cả giờ chỉ còn lại trong ký ức.
Gió thổi nhẹ qua rừng cây, mang theo cảm giác vừa quen vừa lạ. Bác Khải như thấy lại hình ảnh đồng đội năm xưa đang tất bật đào công sự, ngụy trang trận địa, hay ngồi bên nhau trong những giờ nghỉ ngắn hiếm hoi giữa chiến tranh.
Có những đoạn ký ức hiện về rất rõ, như thể mọi chuyện mới chỉ xảy ra ngày hôm qua. Tiếng pháo, tiếng báo động, tiếng bước chân vội vã trong chiến hào… tất cả hòa lẫn trong sự tĩnh lặng của hiện tại.
Bác Khải cúi xuống nhặt một nắm đất, bàn tay run nhẹ. Với bác, nắm đất ấy không chỉ là đất cũ của trận địa, mà còn là ký ức của đồng đội, của những năm tháng tuổi trẻ đã sống hết mình vì nhiệm vụ.
Người dân địa phương hôm nay sinh sống yên bình trên mảnh đất ấy, không còn dấu vết chiến tranh. Điều đó khiến bác vừa vui, vừa lặng đi vì nhớ lại một thời khốc liệt đã qua.
Nhiều năm sau, bác Đỗ Văn Khải vẫn thường nhắc về mảnh đất trận địa cũ như một phần ký ức không thể tách rời. Với bác, đó là minh chứng cho sự hy sinh, cho hòa bình hôm nay và cho thời hoa lửa mãi còn trong trái tim người lính.



