Mảnh gương nhỏ
.
Bà Liên giữ một mảnh gương nhỏ đã sứt cạnh.
“Ngày ấy, con gái tụi tôi hiếm khi được soi gương.”
Mỗi lần rảnh, các cô chuyền tay nhau mảnh gương, cười khúc khích.
“Nhìn để biết mình còn là con gái… giữa bom đạn.”
Một hôm, sau trận bom, mảnh gương vỡ thêm.
Không ai bỏ đi, vẫn giữ lại.
Bà Liên bảo:
“Chiến tranh không lấy hết được những điều rất đời thường.”



