Mảnh gương nhỏ – của Liên
Mảnh gương nhỏ – của Liên
Liên luôn mang theo một mảnh gương nhỏ trong túi. Cô nói đó là để soi lại mình mỗi ngày. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, cô vẫn giữ cho mình gọn gàng. Một lần sau trận bom, khuôn mặt cô lấm lem bùn đất. Nhưng cô vẫn lấy gương ra lau sạch rồi mỉm cười. Cô bảo: “Phải sống cho ra con người.” Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Chiến tranh có thể làm mọi thứ thay đổi. Nhưng không thể lấy đi phẩm giá của con người. Liên đã dạy chúng tôi điều đó. Mảnh gương nhỏ ấy phản chiếu không chỉ khuôn mặt. Mà còn phản chiếu cả ý chí.


