Cựu chiến binh

MẢNH GƯƠNG NHỎ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ XUÂN NHẬT MINH (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi mang theo một mảnh gương… suốt cả cuộc chiến,” ông Khánh nói, tay khẽ nắm lại như đang giữ một ký ức.

Năm 1973, ông làm nhiệm vụ thông tin, băng rừng vượt suối để truyền tin giữa các đơn vị. Cuộc sống gian khổ, thiếu thốn đủ bề.

“Một hôm, tôi nhặt được mảnh gương vỡ bên đường,” ông kể. “Nhỏ thôi, nhưng đủ để soi mặt.”

Từ đó, mỗi khi dừng chân, ông lại lấy ra nhìn. Không phải để chỉnh trang, mà để tự nhắc mình vẫn còn sống.

“Có những ngày hành quân dài, người lấm lem bùn đất, nhìn vào gương… tôi suýt không nhận ra mình,” ông cười nhẹ.

Một lần, đơn vị ông bị phục kích. Trong lúc hỗn loạn, ông bị lạc và phải ẩn mình suốt nhiều giờ.

“Tôi lấy mảnh gương ra, phản chiếu ánh sáng mặt trời để ra tín hiệu,” ông nhớ lại. “May mắn, đồng đội đã phát hiện và tìm thấy tôi.”

Từ đó, mảnh gương không chỉ là kỷ vật, mà còn là thứ đã cứu mạng ông.

Ông trầm giọng:
“Chiến tranh khiến con người thay đổi rất nhiều… nhưng mỗi lần nhìn vào mảnh gương ấy, tôi nhớ rằng mình vẫn là con người – vẫn có gia đình, có quê hương để trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn