Mảnh gương nhỏ trong ba lô
Câu chuyện kể về một mảnh gương nhỏ luôn được mang theo trong ba lô, không chỉ để soi mặt mà còn là nguồn động viên tinh thần giữa những ngày gian khổ.
Năm 1973, chị Nguyễn Thị Mai tham gia đội dân công hỏa tuyến, ngày đêm gùi hàng vượt rừng, tiếp tế cho chiến trường. Hành trang của chị rất đơn giản: vài bộ quần áo, ít lương thực và một mảnh gương nhỏ được bọc cẩn thận trong chiếc khăn tay.
Mảnh gương ấy là kỷ vật mẹ chị đưa trước ngày lên đường. Mẹ dặn:
“Những lúc mệt mỏi, con hãy soi vào gương để nhớ mình phải sống mạnh mẽ.”
Những ngày hành quân vất vả, có lúc mưa dầm, có lúc đói khát, chị Mai thường lấy mảnh gương ra nhìn. Trong đó là khuôn mặt lấm lem, gầy đi theo thời gian, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm.
Một lần, trong chuyến đi dài, một đồng đội của chị bị xuống tinh thần, muốn xin rút vì quá mệt. Chị Mai lặng lẽ đưa mảnh gương cho bạn và nói:
“Nhìn đi, chúng ta vẫn còn đứng vững mà.”
Người bạn cầm mảnh gương, im lặng hồi lâu rồi gật đầu, tiếp tục bước đi cùng cả đội.
Từ đó, mảnh gương nhỏ không chỉ là của riêng chị Mai mà trở thành vật truyền tay nhau mỗi khi ai đó nản lòng.
Sau chiến tranh, chị vẫn giữ mảnh gương ấy. Chị nói:
“Không phải để soi mặt, mà để nhắc mình về một thời đã sống kiên cường và không bỏ cuộc.”



