Mảnh Gương Trong Ba Lô
Một mảnh gương nhỏ tưởng chừng vô giá trị lại trở thành kỷ vật cuối cùng, phản chiếu tình người và sự hy sinh trong những ngày chiến tranh gian khó.
Ông Lý Văn Sơn kể rằng trong ba lô của mỗi người lính khi ấy, ngoài những vật dụng cần thiết, đôi khi còn có những thứ rất riêng. Với anh Phạm Quốc An – một chiến sĩ trong đơn vị – đó là một mảnh gương nhỏ được bọc cẩn thận trong khăn vải. An thường dùng mảnh gương để soi mặt mỗi sáng, chỉnh lại mũ, lau đi lớp bùn đất. Có người trêu: “Chiến trường mà còn chải chuốt vậy à?”
An chỉ cười: “Nhìn vào đó… thấy mình vẫn còn là mình.” Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ tiếp cận một mục tiêu trong đêm. Đường đi phải băng qua một khu vực địch canh gác dày đặc. Mọi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng. Khi gần đến nơi, An bất ngờ ra hiệu dừng lại. Anh lấy mảnh gương ra, khéo léo đặt nghiêng để phản chiếu ánh sáng yếu ớt phía trước. Nhờ đó, anh phát hiện có dây bẫy được giăng ngang lối đi – thứ mà nếu đi tiếp, cả tổ có thể bị lộ hoặc gặp nguy hiểm. Nhờ sự nhanh trí đó, đơn vị tránh được nguy cơ và hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng trong lúc rút lui, An bị trúng đạn khi đang ở lại phía sau để đảm bảo đồng đội rời đi an toàn. Khi mọi người quay lại, anh đã không còn tỉnh. Trong ba lô của An, mảnh gương vẫn còn, dính chút bùn đất và một vết nứt nhỏ ở góc. Ông Sơn nói: “Chúng tôi giữ lại mảnh gương ấy. Không phải vì nó quý, mà vì nó là phần còn lại của một con người.” Nhiều năm sau, ông vẫn cất giữ mảnh gương trong một chiếc hộp nhỏ. Đôi khi ông lấy ra, nhìn vào đó. Không phải để soi mặt, mà để nhớ. “Trong mảnh gương ấy,” ông nói, “tôi không chỉ thấy mình… mà còn thấy cả những người đã từng đứng cạnh mình.” Chiến tranh đã qua, nhưng những gì nó để lại không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là những hình ảnh rất con người – giản dị, chân thật và không bao giờ phai mờ.



