MẢNH GƯƠNG TRONG BA LÔ
Lê Thị Mai là nữ dân quân tại vùng ven Hà Nội những năm chiến tranh chống Mỹ. Trong chiếc ba lô cũ kỹ của cô luôn có một mảnh gương nhỏ đã sứt góc.
Mảnh gương ấy là món quà của mẹ trước ngày Mai lên đường làm nhiệm vụ trực chiến. Mẹ bảo:
“Con gái dù ở đâu cũng phải gọn gàng, mạnh mẽ.”
Mai thường dùng mảnh gương để chải tóc mỗi sáng. Nhưng trong chiến tranh, nó còn giúp cô soi tín hiệu ánh sáng cho đồng đội mỗi khi làm nhiệm vụ canh gác ban đêm.
Một buổi chiều cuối năm 1972, còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay địch lao tới ném bom khu dân cư gần trận địa pháo. Mai cùng tổ dân quân chạy đi sơ tán người già và trẻ nhỏ.
Giữa khói bụi hỗn loạn, một em bé bị lạc mẹ đứng khóc bên đường. Mai ôm em chạy xuống hầm trú ẩn đúng lúc bom rơi phía sau. Đất đá trút xuống làm mảnh gương trong ba lô vỡ thêm một góc.
Sau trận bom, em bé được đoàn tụ với gia đình. Người mẹ nghẹn ngào ôm chặt Mai mà khóc. Đêm đó, cô lấy mảnh gương ra soi, nhìn thấy gương mặt lấm lem của mình rồi bật cười.
Nhiều năm sau, Mai vẫn giữ mảnh gương ấy trong chiếc hộp nhỏ bên bàn thờ mẹ. Với bà, đó là ký ức về tuổi trẻ – một tuổi trẻ sống giữa khói bom nhưng chưa bao giờ mất đi niềm tin và sự dịu dàng.



