Mảnh Gương Trong Ba Lô
Mảnh Gương Trong Ba Lô
Trong ba lô của anh Quý luôn có một mảnh gương nhỏ bằng lòng bàn tay.
Nó vốn là một phần của chiếc gương lớn trong nhà. Trước ngày nhập ngũ, mẹ anh cẩn thận lấy vải bọc lại rồi nhét vào hành trang của con trai.
— Lúc nào nhớ nhà thì soi gương.
Anh cười:
— Soi gương thì thấy con chứ thấy nhà đâu mẹ.
Mẹ chỉ nói:
— Thấy con là thấy nhà rồi.
Những năm tháng sau đó, mảnh gương theo anh đi qua biết bao cánh rừng.
Mỗi lần cạo râu, chỉnh lại quân phục hay đơn giản là nhìn gương trước một cuộc hành quân dài, anh lại nhớ đến căn nhà mái rạ bên dòng sông nhỏ.
Một lần đơn vị vượt suối giữa đêm. Ba lô bị nước cuốn trôi mất một đoạn đường. Sáng hôm sau, việc đầu tiên anh làm là tìm lại mảnh gương.
May mắn, nó vẫn còn.
Ngày hòa bình, anh mang mảnh gương về đặt lên bàn thờ mẹ.
Khi ấy bà đã mất nhiều năm.
Trong ánh sáng chiều muộn, mảnh gương cũ phản chiếu căn nhà yên bình.
Anh chợt hiểu điều mẹ nói năm xưa.
Có những thứ nhỏ bé nhưng đủ để giữ một con người không lạc mất quê hương trong những năm tháng xa nhà nhất.



