Mảnh Gương Trong Túi Áo
Chúng tôi hành quân suốt đêm để thay phiên cho tổ đang giữ một điểm cao sát đường biên. Khi đến nơi, trời vừa hửng sáng, sương còn phủ trắng cả sườn núi.
Trong lúc đào lại công sự, tôi thấy anh Nam lôi từ túi áo ra một mảnh gương nhỏ bằng lòng bàn tay. Mép gương đã sứt, góc được quấn băng dính cẩn thận.
Anh soi rất nhanh, vuốt lại mái tóc rối, rồi cất đi.
Tôi trêu:
“Giữa chỗ này mà cũng soi gương à?”
Anh cười:
“Không phải để đẹp. Để nhớ mình vẫn còn là người bình thường.”
Câu nói khiến tôi bật cười, nhưng sau đó lại thấy khó giải thích vì sao cổ họng bỗng nghèn nghẹn.
Buổi trưa, khi mặt trời lên cao, chúng tôi thay phiên nhau nghỉ. Anh Nam lại lấy mảnh gương ra, lần này không phải để soi.
Anh đặt nó trên miệng hố cá nhân, nghiêng nhẹ để phản chiếu ánh nắng xuống đáy hố.
Một vệt sáng nhỏ hiện ra, lung linh như một đốm lửa.
Anh nói:
“Cho đỡ tối.”
Chiều hôm đó, trận đánh diễn ra bất ngờ. Mọi thứ dồn dập, chớp nhoáng. Khi tiếng súng lắng xuống, chúng tôi gọi tên nhau giữa làn sương dày.
Không có tiếng anh Nam đáp lại.
Chúng tôi tìm thấy anh gần mép đồi, nơi có thể nhìn xuống cả thung lũng. Trong túi áo anh vẫn còn mảnh gương.
Tối hôm ấy, chúng tôi đặt mảnh gương ở giữa hố trú ẩn, nghiêng về phía ánh trăng. Ánh sáng bạc phản chiếu xuống vách đất, yếu ớt nhưng rõ ràng.
Không ai nói, nhưng tất cả đều nhìn vào đốm sáng ấy rất lâu.
Từ hôm đó, mảnh gương ở lại với tổ. Mỗi đêm, chúng tôi lại đặt nó hứng ánh trăng hoặc ánh đèn, tạo một vệt sáng nhỏ trong hố tối.
Một vệt sáng đủ để nhắc rằng, giữa chiến tranh, chúng tôi vẫn cố giữ lại những điều rất bình thường của cuộc sống.


