Bài viết

Mảnh Gương Trong Túi Áo

Giữa chiến trường đầy bom mìn và hiểm nguy, một mảnh gương nhỏ mà người mẹ trao trước ngày lên đường đã trở thành vật kỷ niệm theo chân người lính suốt những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện là ký ức về tình mẹ và nghị lực sống của thế hệ trẻ thời hoa lửa.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, ông Lưu Văn Bình nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Trước ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ đưa cho con trai một mảnh gương nhỏ được bọc trong khăn tay cũ.

Bà nói:

“Mang theo để lâu lâu soi mặt, nhớ là ở nhà còn có má chờ.”

Từ đó, mảnh gương luôn nằm trong túi áo ngực của ông suốt những năm chiến đấu.

Ông Bình được phân vào đơn vị công binh chuyên rà phá bom mìn và sửa đường cho xe vận tải đi qua. Công việc cực kỳ nguy hiểm vì chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể mất mạng.

Có những ngày đơn vị phải làm việc giữa trời nắng gắt hàng giờ liền để gỡ từng quả bom chưa nổ nằm ven đường.

Một lần, trong lúc đang tháo kíp nổ của một quả bom lớn gần bờ suối, ông Bình bất ngờ trượt chân ngã xuống đất. Cả tổ ai cũng thót tim vì chỉ cần va chạm mạnh, quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

May mắn, mọi chuyện không xảy ra.

Sau lúc ấy, ông ngồi tựa gốc cây thở dốc rồi lấy mảnh gương ra lau lớp bùn đất bám bên ngoài.

Nhìn khuôn mặt gầy gò phản chiếu trong mảnh gương nhỏ, ông chợt nhớ nhà da diết.

Một người đồng đội ngồi cạnh cười nói:

“Mai mốt hòa bình nhớ về cưới vợ nghen.”

Ông Bình cũng bật cười:

“Trước mắt sống sót qua hôm nay đã.”

Những câu nói giản dị ấy giúp mọi người vơi đi áp lực giữa chiến tranh.

Năm 1971, trong một lần mở đường sau trận bom lớn, đơn vị ông bị pháo kích bất ngờ. Một mảnh kim loại bay trúng ngay túi áo ngực của ông.

Khi tỉnh dậy, ông mới biết mảnh gương trong túi áo đã vỡ nát nhưng cũng chính nó làm chệch hướng mảnh đạn, giúp ông giữ được mạng sống.

Sau ngày hòa bình, ông Bình vẫn giữ những mảnh gương vỡ trong chiếc hộp gỗ nhỏ như một báu vật.

Ông thường kể với con cháu:

“Đó không chỉ là mảnh gương… mà là tình thương của má đã theo ông qua cả chiến tranh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn