Mảnh Gương Trong Túi Áo Trấn Thủ
Tháng Ba năm ấy, bầu trời Quảng Trị không có mây trắng, chỉ có những quầng lửa của bom
đạn và mùi đất khét nồng.
Thành ngồi trong căn hầm chữ A, đôi tay chai sần đang cẩn thận lau chùi một mảnh gương vỡ
nhỏ xíu bằng lòng bàn tay. Đó là vật báu duy nhất anh mang theo từ Hà Nội. Mảnh gương ấy
từng thuộc về Hà – cô bạn cùng lớp có nụ cười tỏa nắng dưới hàng sấu phố Phan Đình Phùng.
Lời Hẹn Dưới Gốc Sấu
Trước ngày lên đường, Hà dúi mảnh gương vào tay Thành, thầm thì:
“Khi nào nhớ Thủ đô, hãy soi vào đây. Biết đâu anh sẽ thấy cả nụ cười của em trong đó.”
Thành cười vang, bảo cô sến súa, nhưng rồi anh cất nó kỹ hơn cả thẻ quân nhân. Ở cái nơi mà
sự sống và cái chết chỉ cách nhau một tiếng rít của đạn pháo, mảnh gương ấy là sợi dây duy
nhất nối anh về với sự bình yên.
Đêm Thành Cổ
Đêm đó, đơn vị của Thành nhận lệnh giữ chốt ở một đoạn thành cổ đổ nát. Tiếng đại bác nổ
rung trời chuyển đất. Khói bom mù mịt khiến người ta chẳng còn nhận ra mặt nhau, chỉ còn
nhận ra đồng đội qua tiếng gọi hối hả: “Thành ơi! Tiếp đạn!”, “Cẩn thận phía trái!”.
Giữa một đợt pháo kích dữ dội, một tiếng nổ xé lòng vang lên ngay sát mép hào. Thành cảm
thấy một luồng sức ép kinh người hất văng mình vào vách đất. Tai anh lùng bùng, mắt nhòe đi.
Trong khoảnh khắc mê man ấy, anh chợt nhớ đến mảnh gương. Anh run rẩy đưa tay vào túi áo
ngực trái.
Mảnh gương vẫn còn đó. Nó đã đỡ thay anh một mảnh mảnh đạn nhỏ. Mảnh gương vỡ vụn
thêm một lần nữa, nhưng nó đã cứu sống trái tim anh. Thành bừng tỉnh, anh nhặt khẩu súng,
tiếp tục siết cò.
Màu Hoa Lửa
Chiến tranh kết thúc, Thành trở về với một vết sẹo trên ngực và những mảnh gương vụn được
bọc kỹ trong chiếc khăn mùi xoa cũ. Hà vẫn đợi anh, nhưng phố xưa đã khác, và họ cũng
không còn là những cô cậu học trò vô tư ngày nào.
Họ gặp lại nhau dưới gốc sấu già. Thành không nói về sự khốc liệt, về những đồng đội đã nằm
lại bên dòng Thạch Hãn. Anh chỉ lặng lẽ mở chiếc khăn, để lộ những mảnh kính mờ đục vì thời
gian.
Quá khứ: Là những tháng năm rực cháy như hoa phượng vĩ, nhưng cũng đầy đau thương.
Hiện tại: Là sự hồi sinh từ đống đổ nát.
Hà nhìn những mảnh gương, nước mắt lăn dài. Cô thấy trong đó không chỉ là nụ cười của mình
như lời đùa năm ấy, mà thấy cả một thời đại anh hùng của những người trai trẻ đã đi qua khói
lửa để giữ lấy màu xanh cho đất nước.
“Thời hoa lửa” không chỉ là tên gọi của một giai đoạn, mà là minh chứng cho một thế hệ biết
yêu, biết hy sinh và biết giữ gìn những điều nhỏ bé nhất giữa bão tố.

