Mảnh gương vỡ trong túi áo chiến sĩ
Tôi là người yêu của một chiến sĩ pháo binh, người đã gửi lại cho tôi một mảnh gương vỡ trước khi anh hành quân vào Nam chiến đấu. Anh bảo: "Mảnh gương này anh lượm được trong một ngôi nhà bị bom ở phố Khâm Thiên, em giữ lấy để mỗi khi soi vào sẽ thấy cả anh trong đó". Tôi gói mảnh gương vào chiếc khăn mùi soa thêu đôi chim bồ câu, đặt trang trọng dưới gối và hằng đêm lấy ra xem như vật báu. Chiến tranh kéo dài, những lá thư từ chiến trường thưa dần rồi bặt vô âm tín, lòng tôi như lửa đốt nhưng vẫn kiên trì chờ đợi anh trở về. Có những ngày đi làm đồng về mệt mỏi, nhìn mảnh gương nhỏ bị nứt góc, tôi lại nhớ đến lời hứa ngày anh đi và tự dặn lòng phải vững chí. Ở quê nhà, tôi tham gia đội dân quân, vừa cấy lúa vừa sẵn sàng súng trường trên vai để bảo vệ bầu trời quê hương Nam Đàn. Mỗi khi có đoàn quân đi qua làng, tôi lại chạy ra ngóng trông, hy vọng tìm thấy một bóng hình quen thuộc giữa hàng quân trùng điệp. Mảnh gương ấy đã cùng tôi đi qua những mùa đông giá rét và những mùa hạ nắng cháy của miền Trung đầy khắc nghiệt này. Cho đến ngày thống nhất, anh trở về với một cánh tay đã mất, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng rực như ngày nào anh trao tôi vật kỷ niệm. Mảnh gương vỡ năm xưa nay được chúng tôi đóng khung lại, đặt bên cạnh ảnh cưới như một minh chứng cho tình yêu bền bỉ qua khói lửa.



