Bài viết

Mảnh Gương Vỡ Trong Túi Vải Đen

Một mảnh gương vỡ nhỏ được bọc trong túi vải đen vẫn được người lính giữ lại suốt nhiều năm. Trong thời hoa lửa, nó không còn là vật soi mặt, mà trở thành ký ức về một lần sinh tử và sự tỉnh táo giữa ranh giới mong manh.

Gia Lai20/05/2026Siu Huy (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971. Ngô Văn Phát là chiến sĩ trinh sát trong một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi. Trong một lần hành quân dài ngày. Đơn vị gặp phải trận mưa lớn kéo dài. Đường trơn trượt. Tầm nhìn hạn chế. Trong lúc di chuyển qua một sườn dốc đá. Phát trượt chân. Ngã nhẹ xuống một bậc đá thấp. Ba lô va mạnh vào thân cây. Một chiếc gương nhỏ trong túi áo bị vỡ. Anh giữ lại mảnh lớn nhất. Rửa sạch. Rồi bọc vào túi vải đen. Chiến sĩ trẻ tên Lê Văn Dũng hỏi: — Vỡ rồi còn giữ làm gì? Phát đáp: — Để nhớ lần đó mình đã suýt không đứng dậy được. Từ hôm đó. Mảnh gương vỡ luôn theo anh. Không dùng để soi thường xuyên. Nhưng mỗi khi dừng lại nghỉ. Anh lại lấy ra nhìn nhanh. Không phải để chỉnh sửa ngoại hình. Mà để kiểm tra sự tỉnh táo của chính mình. Một lần. Đơn vị phải đi qua khu vực địa hình phức tạp. Nhiều đá trơn. Nhiều đoạn dễ lạc hướng. Phát dùng mảnh gương để phản chiếu ánh sáng yếu, quan sát dấu hiệu địa hình. Nhờ đó, cả tổ tránh được một đoạn dốc nguy hiểm. Dũng nói: — Mảnh gương này nhỏ mà giúp được nhiều thật. Phát chỉ đáp: — Quan trọng là mình biết dùng nó vào lúc nào. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Ngô Văn Phát vẫn giữ mảnh gương vỡ trong túi vải đen. Không còn phản chiếu rõ. Nhưng ông không thay. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ mảnh gương vỡ vậy? Ông nói: — Vì nó từng nhắc ông rằng chỉ cần sai một bước thôi, con đường có thể rẽ sang hướng không thể quay lại. Mảnh gương vỡ trong túi vải đen ấy. Không còn để soi hình ảnh. Mà để soi lại những khoảnh khắc sinh tử của một thời hoa lửa, nơi con người phải luôn tỉnh táo giữa rừng sâu và hiểm nguy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn