Bài viết

MẢNH GƯƠNG VỠ VÀ ÁNH TRĂNG TRÊN ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG

Thái Nguyên10/04/2026Dương Văn Đức (Chi đoàn Trường THCS MInh Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẢNH GƯƠNG VỠ VÀ ÁNH TRĂNG TRÊN ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG

Đường 20 Quyết Thắng – con đường của những huyền thoại, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của hàng vạn chiến sĩ, thanh niên xung phong. Giữa "tọa độ lửa" ấy, tiểu đội nữ TNXP của Thơm nổi tiếng là đơn vị gan dạ nhất.

Thơm là cô gái Hà Nội gốc, mang theo vẻ dịu dàng của thiếu nữ Hà thành vào chiến trường khốc liệt. Trong túi áo của Thơm luôn có một kỷ vật nhỏ: chiếc gương soi tròn bằng lòng bàn tay, viền nhựa đã sờn. Đó là món quà chia tay của mẹ. Giữa những giờ nghỉ giải lao sau khi lấp hố bom, Thơm thường lôi chiếc gương ra, vuốt lại mái tóc bết bụi trường sơn và cười bảo với đồng đội: "Dù có bom đạn thế nào, chị em mình vẫn phải xinh, phải rạng rỡ để đón ngày chiến thắng chứ!"

Đêm ấy, bầu trời Quảng Bình đầy sao nhưng không khí đặc quánh mùi thuốc súng. Một đoàn xe vận tải chở đạn vào Nam đang tiến gần trọng điểm. Bất ngờ, máy bay B-52 của địch ập tới thả bom tọa độ. Đất đá mù mịt, một quả bom nổ chậm nằm chình ình ngay sát mép vực thẳm, ngay khúc cua tay áo hẹp nhất của con đèo.

Nếu đoàn xe đi tiếp mà không biết vị trí quả bom, chỉ cần một cái bánh xe chệch hướng hoặc sức ép từ bom nổ, cả đoàn xe và những người lính lái xe sẽ tan xác dưới vực sâu.

"Để em làm cọc tiêu sống!" – Thơm quyết định nhanh như chớp.

Chị chạy vụt ra sát mép vực, nơi quả bom đang nằm im lìm chờ đợi. Giữa màn đêm đen kịt, ánh đèn gầm của xe vận tải không đủ để nhìn rõ hiểm họa. Thơm chợt nhớ ra chiếc gương trong túi áo. Chị đứng vươn mình trên tảng đá cao, dùng mặt gương đón lấy chút ánh trăng mờ ảo và ánh sáng từ những trái pháo sáng của địch phía xa, hắt ngược lại phía cabin xe.

Chiếc xe đầu tiên nhận thấy tín hiệu lấp lánh kỳ lạ, bác tài hiểu ý, lách qua khe hẹp an toàn. Chiếc thứ hai, rồi chiếc thứ ba... Những người lái xe đi ngang qua chỉ kịp thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng hiên ngang, tay giơ cao một vật phát sáng dẫn lối.

Nhưng đúng lúc chiếc xe cuối cùng vừa vượt qua, quả bom nổ chậm phát nổ. Một quầng lửa khổng lồ trùm lên tảng đá nơi Thơm đứng.

Khi khói bom vừa tan, đồng đội lao đến. Họ tìm thấy Thơm nằm cạnh mép vực. Gương mặt chị vẫn thanh thản như đang ngủ, nhưng chiếc gương soi nhỏ bé ấy đã vỡ tan thành nhiều mảnh. Một mảnh gương vỡ vẫn còn nằm chặt trong lòng bàn tay đầy vết chai sần của chị, lấp lánh phản chiếu ánh sao trời.

Thơm hy sinh khi tuổi đời mới tròn đôi mươi. Chị đi vào lòng đất mẹ, mang theo cả mùa xuân của Hà Nội, chỉ để lại những mảnh gương vỡ - thứ ánh sáng cuối cùng chị dùng để soi đường cho đồng đội đi đến ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn