Mảnh gương vỡ và nụ cười thanh xuân
Mảnh gương vỡ và nụ cười thanh xuân
Tiểu đội nữ thanh niên xung phong của Hà đóng quân bên một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn. Giữa những trận bom tọa độ dữ dội, bụi đất bám đầy tóc, mặt mũi ai cũng lấm lem. Tài sản quý giá nhất của cả tiểu đội lúc bấy giờ là một mảnh gương vỡ nhặt được từ chiếc xe tải bị trúng bom.
Mỗi buổi sáng trước khi ra san lấp hố bom, các cô gái lại truyền tay nhau mảnh gương nhỏ xíu ấy. Hà dùng một chiếc lược bí gãy đôi để chải lại mái tóc đuôi gà, còn Lan thì tinh nghịch lấy chút than muội bôi lên chân mày làm duyên.
Một ngày nọ, bom thả sát rạt. Trận địa tan hoang. Khi khói bom vừa ngớt, Hà hốt hoảng bới đất tìm kiếm và thở phào nhẹ nhõm khi thấy mảnh gương vẫn nguyên vẹn. Cô lau vội lớp bụi, soi vào đó và hét lớn gọi đồng đội:
"Coi nè tụi bay ơi, tụi mình vẫn đẹp chán! Bom Mỹ chịu thua cái nhan sắc này rồi!"
Tiếng cười trong trẻo của những cô gái mười tám, đôi mươi vang lên giữa đại ngàn Trường Sơn, át cả tiếng máy bay gầm rú xa dần.



