Mảnh Gương Vỡ Và Nụ Cười Thanh Xuân
Mảnh Gương Vỡ Và Nụ Cười Thanh Xuân
Nhân chứng kể: Lê Thị Tuyết (Cựu TNXP Tổng đội 55, tuyến đường 12)
"Con gái ở chiến trường chịu nhiều thiệt thòi và hy sinh những điều vô cùng thầm kín. Giữa rừng già Trường Sơn quanh năm sũng nước mưa và khói bom, chúng tôi không có xà phòng thơm, không có phấn son, quần áo lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc súng và khét lẹt mùi bùn đất. Thứ xa xỉ nhất của các cô gái tiểu đội TNXP chúng tôi lúc bấy giờ là một mảnh gương vỡ bằng hai ngón tay, được thằng lính lái xe tặng sau một chuyến hàng qua trọng điểm.
Mảnh gương vỡ ấy được chúng tôi chuyền tay nhau như một báu vật thiêng liêng. Cứ sau mỗi trận bom, khi đã hoàn thành việc san lấp hố bom, thông đường cho xe chạy, chị em lại rủ nhau ra bờ suối, dùng nước suối rửa sạch bùn đất trên mặt rồi lấy mảnh gương ra soi. Chúng tôi vuốt lại mái tóc xơ xác vì sương muối, sửa lại chiếc cổ áo sờn vai, rồi nhìn nhau cười khúc khích. Đứa nào cũng cố tìm xem trên mặt mình có vết sẹo mới nào không, rồi đùa nhau: 'Thế này thì sau hòa bình đứa nào thèm lấy nữa'.
Mảnh gương vỡ ấy phản chiếu những khuôn mặt mười tám, đôi mươi, dù lam lũ, gầy gò vì thiếu chất nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn sức sống và nụ cười rạng rỡ của tuổi trẻ. Nó nhắc nhở chúng tôi rằng, dù bom đạn có tàn khốc đến đâu, chúng tôi vẫn là những cô gái, vẫn có quyền làm dáng, quyền yêu đời và quyền ước mơ về một ngày mai hòa bình được diện những tà áo dài thướt tha đi dưới phố đông người."


