MẢNH KHĂN GIỮA CHIẾN HÀO-THÔN LƯƠNG TRUNG
“Tôi nhập ngũ năm 1971 và chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị – nơi bom đạn dày đặc nhất lúc bấy giờ. Cuộc sống của chúng tôi gắn liền với những chiến hào sâu và những trận đánh ác liệt.
Trong một trận giao tranh, tôi bị thương ở tay. Máu chảy nhiều, tôi bắt đầu thấy choáng. Một người đồng đội đã nhanh chóng xé chiếc khăn rằn của mình để băng vết thương cho tôi.
Chiếc khăn ấy thấm đầy máu, nhưng đã giúp tôi cầm cự cho đến khi được đưa về tuyến sau. Điều khiến tôi day dứt là người đồng đội ấy đã hy sinh ngay sau đó trong một đợt tấn công khác.
Tôi giữ lại mảnh khăn ấy như một kỷ vật. Nó nhắc tôi nhớ rằng, giữa chiến tranh khốc liệt, tình đồng đội chính là thứ quý giá nhất – thứ đã giúp chúng tôi vượt qua mọi hiểm nguy, kể cả ranh giới giữa sự sống và cái chết.”



