Bài viết

MẢNH KHĂN TANG TRONG BA LÔ

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 7B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cả đơn vị vẫn nhớ anh Tự – một chiến sĩ thông tin năm ấy. Anh nhỏ người, giọng nói nhẹ như gió, nhưng đôi chân lại nhanh thoăn thoắt leo dốc, băng rừng, vượt suối. Công việc của anh là mang dây điện thoại nối liền sở chỉ huy với các trận địa phía trước. Đêm nào cũng vậy, anh lặng lẽ vác cuộn dây nặng gần bằng nửa người, đi trong tiếng bom.

Một lần, máy bay địch dội bom dữ dội vào điểm cao 875. Đường dây bị đứt liên tục. Mỗi lần nghe tín hiệu báo mất liên lạc, anh Tự lại lao lên sửa. Lúc trở về lán nghỉ, đồng đội hỏi:

– Cậu có sợ không?

Anh chỉ cười:

– Sợ chứ, nhưng dây mà đứt, bộ đội không liên lạc, pháo không bắn được đúng điểm, đơn vị mình nguy mất.

Trong ba lô của anh, ngoài tăng võng, lương khô, còn có một mảnh khăn tang đã cũ. Anh luôn gấp thật kỹ đặt vào túi trong, không để ai thấy. Một buổi tối, khi đang chuẩn bị lên đường, đồng đội phát hiện anh lấy khăn tang ra, đưa lên ngực rồi cất đi. Người hỏi, anh trầm ngâm:

– Má mình mất lúc mình mới ra trận. Nhà nghèo, má chỉ kịp gửi cho mình mảnh khăn này, bảo giữ lấy để nhớ lời dặn: sống sao cho trọn chữ hiếu, chữ nghĩa.

Từ đó, mỗi lần ra trận, anh đều mang theo mảnh khăn.

Đêm 27/7 năm ấy, trời đổ mưa dữ dội. Đơn vị chuẩn bị phản kích giành lại chốt. Tín hiệu liên lạc vô cùng quan trọng. Khi pháo lệnh sắp bắn, thì đường dây lại bị bom đánh đứt. Tín hiệu đèn nháy liên hồi. Anh Tự ôm cuộn dây và kìm, chạy lao vào màn đêm.

Sét đánh chan chát. Bom nổ rung chuyển mặt đất. Anh lần theo đường dây, cố gắng tìm đoạn đứt. Đến con suối đá, anh phát hiện dây bị bom xé toang, chỗ nối nằm ngay mép vực. Anh ngồi xuống nối bằng bàn tay run rẩy, nước mưa hòa nước mắt.

Bỗng tiếng máy bay rú lên. Một loạt bom phạt ngay triền dốc. Đồng đội nhìn xuống chẳng thấy anh đâu, chỉ thấy ánh chớp loang loáng.

Sau trận bom, liên lạc được nối liền lại. Bộ đội ta đồng loạt nổ súng, giành được điểm cao. Đến sáng, tổ tìm kiếm phát hiện anh Tự nằm cạnh bờ suối, máu loang ra theo dòng nước. Tay anh vẫn nắm chặt đầu dây nối. Trong túi áo, mảnh khăn tang ướt sũng nhưng vẫn nằm nguyên vẹn.

Trung đội trưởng nghẹn giọng:

– Cậu ấy nối đường dây bằng chính mạng sống của mình.

Mọi người đứng lặng. Dòng suối vẫn chảy, như lời ai đó nức nở…

Sau ngày giải phóng, đồng đội đưa mảnh khăn tang ấy về trao lại cho gia đình. Mẹ anh đã mất, chỉ còn người chị gái. Chị ôm khăn bật khóc. Chị bảo:

– Má dặn mảnh khăn này để con bảo vệ Tổ quốc. Nó đã làm được rồi…

Người chị giữ mảnh khăn trong tủ, hương khói mỗi ngày. Mỗi dịp 27/7, chị lại đem ra đặt lên bàn thờ, coi như anh Tự đang trở về thăm nhà.

Năm tháng trôi, những đường dây thông tin ngày ấy đã trở thành biểu tượng của sự kết nối và hi sinh thầm lặng. Những người lính thông tin như anh Tự không cầm súng xung phong, nhưng từng mét dây họ trải qua là một mét xương máu giữ mạch sống chiến trường.

Mảnh khăn tang của người mẹ nghèo nơi quê nhà đã theo chân người lính trẻ vào chiến trận, trở thành chứng nhân của lòng hiếu nghĩa, tình yêu Tổ quốc. Anh Tự đã ngã xuống nhưng đường dây vẫn nối liền trận địa, góp phần đem lại thắng lợi.

Mỗi chúng ta hôm nay cần biết trân trọng hòa bình đang có, sống có trách nhiệm, có nghĩa tình, biết gìn giữ những kết nối yêu thương trong cuộc sống – như người lính thông tin ngày ấy nối mạch sống chiến trường trong mưa bom bão đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn