Mảnh ký ức 1979-1989
Hôm ấy tôi đi chăn trâu, mang theo một nắm cơm độn sắn, chưa kịp ăn thì nghe thấy uỳnh uỳnh. Chị gái trúng pháo chết nên bố mẹ xúm vào làm đám tang, các bác hàng xóm đưa chị em tôi lên hang Đán Rào. Ở trong hang một buổi tối, mọi người bảo không thể ở lại được nên sơ tán về Linh Hồ. Bọn tôi đi bộ dắt theo 1 con dê và đeo 1 cái túi, trong ấy có gói cơm sấy các chú bộ đội cho, khi đói thì đổ nước vào nó trương lên để ăn.
Sau khi chị Bích chết, mẹ như không còn sự sống, lúc nào cũng trong tình trạng kiệt quệ. Ông cậu làm y tá bên bộ đội phải lấy thuốc trợ sức về tiêm cho mẹ suốt. Mấy năm đi sơ tán, cứ mỗi đêm mùa gió sấm sét là mẹ khóc, bảo "con tôi chắc bị dính mưa". Lúc đi sơ tán bọn tôi biết tự nấu cơm, rồi còn đi đào củ mài, đi đãi vàng dưới sông Lô kiếm tiền về mua gạo.


