MẢNH LƯỢI CƯA THÉP VÀ CUỘC BIẾN HÌNH KHẨU ĐẠI LIÊN Ở PHONG THỔ Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Chán Sần (Cựu thợ cơ khí, Bộ đội địa phương Lai Châu)
MẢNH LƯỢI CƯA THÉP VÀ CUỘC BIẾN HÌNH KHẨU ĐẠI LIÊN Ở PHONG THỔ
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Chán Sần (Cựu thợ cơ khí, Bộ đội địa phương Lai Châu)
Bối cảnh lịch sử: Đầu tháng 3 năm 1979, khẩu súng máy đại liên Maxim – hỏa lực mạnh nhất của chốt phòng thủ dọc sông Nậm Cúm – bị gãy lò xo đẩy bệ khóa nòng sau một ngày dài bắn chặn bộ binh địch liên tục, trong khi hầm sửa chữa dã chiến không có phụ tùng thay thế.
"Thiếu khẩu đại liên, hỏa lực của trung đội bị giảm sút nghiêm trọng, địch cậy thế quân đông bắt đầu dàn đội hình áp sát bờ hào. Tôi là thợ cơ khí của xưởng sửa chữa dân sự trước khi nhập ngũ, nhìn khẩu súng bị liệt mà lòng như lửa đốt. Tôi lục tung chiếc hòm dụng cụ bám đầy bùn đất, tìm thấy một mảnh lưỡi cưa thép cũ đã gãy đôi do va quệt lúc rút quân. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn tự chế bằng vỏ đồ hộp đựng mỡ thải, tôi dùng một viên đá mài thô nhặt ngoài bờ suối và chiếc dao găm ròng rã suốt ba tiếng đồng hồ để uốn nắn, chế tác lại mảnh thép phế liệu thành một chiếc lò xo tự chế.
Mỗi tiếng 'ken két' mài thép dưới màn đêm thời hoa lửa ấy nghẹt lại theo từng loạt pháo kích của địch dội xuống đỉnh đồi. Tay tôi bị cạnh thép cứa đứt, máu chảy loang ra viên đá mài nhưng tôi không dám dừng lại một giây. Đến 3 giờ sáng, tôi lắp chiếc lò xo tự chế vào bệ khóa nòng, kéo bệ khóa nòng nạp đạn nghe tiếng 'tanh tách' giòn giã. Khẩu đại liên đã hồi sinh một cách kỳ diệu. Khi rạng sáng, giặc mở màn đợt tiến công mới, tiếng súng máy của ta lại vang lên đĩnh đạc, trút bão lửa bẻ gãy hoàn toàn mũi tấn công của bộ binh địch, giữ vững vẹn nguyên trận địa biên cương."



