Mảnh pháo trong ngực
Tôi bị mảnh pháo găm vào ngực năm 1971. Bác sĩ bảo mảnh quá sâu, lấy ra thì khó sống. Tôi chỉ cười: “Để nó làm kỷ niệm.”
Nhiều đêm đau nhói, thở khó, tôi vẫn cố tham gia chiến đấu. Anh em nói: “Lực mà còn đi được là tụi tui yên tâm.”
Sau giải phóng, bác sĩ bóp trán: “Chú mang nó theo cả đời chắc?”. Tôi gật đầu.
Giờ mỗi khi trái gió trở trời, ngực tôi lại đau như ai siết. Nhưng tôi nghĩ: đó là tiếng nhắc của quá khứ – rằng mình đã sống, đã chiến đấu và đã may mắn trở về.



