Bài viết

Mảnh tăng giữa rừng

Tháng Ba năm 1972, rừng Trường Sơn chìm trong những cơn mưa trái mùa. Đơn vị của Tiến vừa hành quân suốt ba ngày ba đêm để đưa đạn vào chiến trường Quảng Trị. Mỗi người mang trên vai hơn ba mươi cân hàng, đôi chân sưng tấy vì dẫm lên đá sắc và vắt rừng.

Quảng Trị05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Ba năm 1972, rừng Trường Sơn chìm trong những cơn mưa trái mùa. Đơn vị của Tiến vừa hành quân suốt ba ngày ba đêm để đưa đạn vào chiến trường Quảng Trị. Mỗi người mang trên vai hơn ba mươi cân hàng, đôi chân sưng tấy vì dẫm lên đá sắc và vắt rừng.

Buổi chiều hôm ấy, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Đất đá tung lên như sóng. Khi tiếng động cơ xa dần, Tiến mới bò ra khỏi hố cá nhân. Điều đầu tiên anh làm không phải kiểm tra balô hay khẩu súng, mà gọi lớn:

– Hùng! Hùng ơi!

Không có tiếng trả lời.

Tiến cùng mấy đồng đội lần theo những cành cây gãy. Họ tìm thấy Hùng nằm bên một gốc dẻ lớn, chân bị thương vì mảnh bom. Máu thấm đỏ cả ống quần.

Không ai nói nhiều. Người lấy băng cá nhân, người chặt cành cây làm cáng. Nhưng cơn mưa rừng bất chợt đổ xuống như trút. Chiếc tăng che mưa duy nhất của tổ đã bị bom xé rách.

Tiến cẩn thận nhặt từng mảnh tăng còn lành, buộc nối lại bằng dây dù. Tấm tăng vá chằng vá đụp ấy vừa đủ che cho Hùng nằm trên cáng. Cả tổ đội thay nhau khiêng bạn băng qua những con dốc trơn trượt gần hai mươi cây số để đến trạm quân y.

Ba ngày sau, Hùng qua cơn nguy kịch.

Trước khi đơn vị tiếp tục hành quân, Hùng nắm chặt tay Tiến:

– Nếu hôm ấy không có các cậu...

Tiến cười:

– Có gì đâu. Mai này hòa bình, nhớ trả tớ cái mảnh tăng là được.

Câu nói khiến cả lán cười vang.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, Tiến và Hùng gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Mái tóc cả hai đã bạc. Hùng mang theo một chiếc túi vải cũ. Từ trong túi, ông lấy ra một mảnh vải màu xanh đã ngả bạc theo thời gian.

Tiến ngạc nhiên:

– Cậu vẫn còn giữ à?

Hùng gật đầu:

– Sau khi khỏi thương, mình xin lại mảnh tăng ấy. Nó không chỉ che mưa, mà còn che chở cả mạng sống của mình. Mỗi lần nhìn thấy nó, mình nhớ rằng mình còn sống là nhờ đồng đội.

Hai người lặng im rất lâu. Bên ngoài hội trường, những hàng cây xanh lay động trong gió. Không còn tiếng bom, không còn khói lửa. Chỉ còn tiếng cười của con cháu đang vui đùa.

Tiến nhẹ nhàng vuốt lên mảnh vải đã sờn. Ông hiểu rằng, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày cùng nhau sẻ nửa tấm tăng, chia từng ngụm nước và cõng nhau vượt dốc sẽ mãi là phần ký ức đẹp nhất của cuộc đời người lính. Có những kỷ vật không mang giá trị vật chất, nhưng lại chứa đựng cả một thời tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tình đồng đội không gì có thể thay thế. Chính những điều bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh để họ vượt qua chiến tranh và gìn giữ hòa bình cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mảnh tăng giữa rừng | Câu chuyện thời hoa lửa