Mảnh tăng giữa rừng sâu
Những ngày mưa rừng xối xả, mảnh tăng nhỏ bé được căng lên giữa hai thân cây, che cho vài người lính khỏi ướt. Có khi, cả đơn vị phải thay nhau trú dưới tấm vải ấy, co ro trong cái lạnh thấu xương.
Bác Hoàng Văn Kỳ, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, vẫn còn giữ một mảnh vải tăng đã sờn rách theo năm tháng. Bác bảo, đó là “ngôi nhà” của mình suốt những năm hành quân trong rừng.
Những ngày mưa rừng xối xả, mảnh tăng nhỏ bé được căng lên giữa hai thân cây, che cho vài người lính khỏi ướt. Có khi, cả đơn vị phải thay nhau trú dưới tấm vải ấy, co ro trong cái lạnh thấu xương.
Một đêm nọ, mưa lớn kéo dài, nước suối dâng cao, cuốn trôi nhiều đồ đạc. Mảnh tăng của bác bị gió giật mạnh, tưởng chừng không giữ được. Bác cùng một người đồng đội đã giữ chặt hai đầu, mặc cho mưa tạt vào mặt, chỉ sợ tấm tăng bay mất thì cả tổ sẽ không còn chỗ trú.
Người đồng đội ấy sau đó đã hy sinh trong một trận đánh không lâu sau đó. Mảnh tăng trở thành kỷ vật duy nhất còn lại.
“Bác giữ nó không phải vì giá trị vật chất, mà vì trong đó có cả một phần ký ức, có hình bóng của người đã nằm lại,” bác nói.
Giờ đây, mảnh tăng được gấp gọn, đặt trang trọng trong tủ. Mỗi lần nhìn lại, bác như thấy cả một thời gian khó hiện về – nơi tình đồng đội được dệt nên từ những điều giản dị nhất.



