Cựu Thanh niên xung phong

Mảnh tăng võng năm xưa

Mảnh tăng võng năm xưa

Phú Thọ10/06/2026Hoàng Lý (Chi đoàn trường THCS Đồng Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm giữa một khu dân cư yên bình của xã Đồng Lương, ông Nguyễn Văn Hiệp vẫn cẩn thận gìn giữ một kỷ vật đã theo mình hơn nửa thế kỷ. Đó là một mảnh tăng võng đã sờn màu theo thời gian. Với nhiều người, đó chỉ là một mảnh vải cũ. Nhưng với ông Hiệp, đó là ký ức của một thời hoa lửa, của tình đồng đội và của những năm tháng thanh niên xung phong không thể nào quên.

Nguyễn Văn Hiệp tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới ngoài hai mươi tuổi. Quê hương còn nghèo, đất nước đang trong khói lửa chiến tranh, anh quyết tâm góp sức trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Sau thời gian huấn luyện, anh được phân công làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến vận tải chiến lược. Cuộc sống nơi đơn vị vô cùng thiếu thốn.

Mỗi người chỉ có vài bộ quần áo.

Bữa ăn đạm bạc với rau rừng và lương khô.

Đêm ngủ trong lán tạm hoặc mắc võng giữa rừng.

Nhưng điều khiến mọi người luôn cảm thấy ấm áp chính là tình đồng đội.

Một lần, trong khi làm nhiệm vụ sửa chữa đường sau trận bom lớn, đơn vị bất ngờ bị máy bay địch quay lại tập kích. Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Sau trận bom, anh Hiệp phát hiện một đồng đội bị thương do đất đá văng trúng người.

Trong điều kiện thiếu thốn vật tư y tế, mọi người đã dùng chính chiếc tăng võng đang sử dụng để làm cáng đưa đồng đội về nơi cứu chữa.

Chiếc tăng võng ấy theo người bị thương vượt qua nhiều cây số đường rừng.

May mắn thay, nhờ được cấp cứu kịp thời, người đồng đội đã qua cơn nguy hiểm.

Sau khi hồi phục, người đồng đội ấy đã cắt một phần nhỏ từ chiếc tăng võng và trao lại cho anh Hiệp như một kỷ vật.

Người ấy xúc động nói:

“Nếu không có tình đồng đội của các anh, có lẽ tôi đã không còn cơ hội trở về.”

Anh Hiệp giữ mảnh vải ấy từ ngày đó.

Nó theo anh qua những năm tháng còn lại của cuộc chiến.

Theo anh trong ngày đất nước thống nhất.

Theo anh trở về quê hương Đồng Lương.

Sau chiến tranh, anh tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia nhiều hoạt động xã hội tại địa phương.

Mỗi dịp gặp mặt cựu thanh niên xung phong, ông lại mang mảnh tăng võng ra cho con cháu xem.

Ông kể về những ngày tháng gian khổ.

Kể về những con đường đầy bom đạn.

Kể về những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua khó khăn.

Và hơn hết, ông kể về giá trị của tình người trong chiến tranh.

Ông thường nói:

“Bom đạn có thể phá hủy nhiều thứ, nhưng không thể phá vỡ tình đồng chí, đồng đội.”

Lời nói ấy khiến nhiều người xúc động.

Ngày nay, khi quê hương Đồng Lương đang từng ngày đổi mới, mảnh tăng võng cũ vẫn được ông Hiệp gìn giữ cẩn thận như một báu vật.

Nó không chỉ là kỷ vật cá nhân mà còn là chứng nhân của một thời kỳ lịch sử.

Là biểu tượng của lòng dũng cảm.

Là minh chứng cho tình đồng đội thiêng liêng.

Và là bài học quý giá cho thế hệ trẻ về tinh thần đoàn kết, yêu nước và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Câu chuyện về “Mảnh tăng võng năm xưa” sẽ còn được nhắc mãi trong những buổi sinh hoạt truyền thống của Đồng Lương như một lời nhắc nhớ rằng: những giá trị cao đẹp nhất thường được hình thành từ những hoàn cảnh khó khăn nhất, và chính tình người đã giúp dân tộc Việt Nam vượt qua mọi thử thách để đi tới thắng lợi cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn