MẢNH TÀO LỤA NƠI TRẠM PHẪU DÃ CHIẾN
MẢNH TÀO LỤA NƠI TRẠM PHẪU DÃ CHIẾN
Nhân chứng kể lại: Bác sĩ Nguyễn Thị Tuyết (Cựu y sĩ quân y, Sư đoàn 320)
"Trạm phẫu thuật dã chiến của chúng tôi nằm sâu trong một hang đá ẩm ướt ở chiến trường Tây Nguyên năm 1972. Thương binh từ các cao điểm đưa về dồn dập, người bị cụt chân, người trúng mảnh pháo nát ngực. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc tê, băng gạc và ánh sáng, mỗi ca mổ là một cuộc chiến giành giật sự sống vô cùng khốc liệt của những người thầy thuốc mặc áo lính.
Tôi nhớ nhất ca cấp cứu của một chiến sĩ trẻ tên Hùng, mười chín tuổi, bị mảnh đạn găm trúng mạch máu đùi chảy máu xối xả. Khi đưa vào hang, mạch của cậu đã yếu lắm, cơ thể lạnh ngắt vì mất máu. Để cầm máu khẩn cấp trong khi bông gạc đã cạn kiệt, tôi phải dùng kéo cắt phăng chiếc áo lụa màu mỡ gà – kỷ vật duy nhất mẹ tặng tôi trước ngày đi lính – để làm gạc thắt chặt vết thương.
Suốt hai tiếng đồng hồ căng thẳng dưới ánh đèn bão leo lét, chúng tôi đã nối thành công mạch máu cho Hùng. Khi cậu tỉnh lại, thấy vạt áo lụa của tôi quấn chặt quanh đùi mình, hai hàng nước mắt cậu lăn dài trên khuôn mặt sạm đen. Hùng thều thào: 'Chị ơi... em làm rách mất áo đẹp của chị rồi...' .
Tôi nắm lấy bàn tay run rẩy của cậu, mỉm cười nghẹn ngào: 'Áo rách không sao, miễn con người em còn nguyên vẹn là được rồi' . Mảnh áo lụa thời hoa lửa ấy tuy không còn nguyên vẹn hình hài, nhưng nó đã hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng nhất: níu giữ lại sự sống cho một người anh hùng nhìn về ngày chiến thắng."


