Mảnh thư gửi mẹ giữa mùa bom
Câu chuyện kể về ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Giữa chiến trường ác liệt, một bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở ông về tình mẫu tử, tình đồng đội và ý chí chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.
Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, anh Nguyễn Văn Hòa tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đơn vị của anh hành quân dọc tuyến đường Trường Sơn để vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường miền Nam. Những ngày ấy, bom đạn trút xuống gần như không ngớt, có những đoạn đường vừa được san lấp xong thì lại bị cày xới bởi những trận oanh tạc mới.
Trong ba lô của anh luôn có một tờ giấy nhỏ. Đó là bức thư anh viết cho mẹ vào một đêm nghỉ chân bên suối. Trong thư, anh chỉ kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị đoàn kết, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và hứa ngày đất nước thống nhất sẽ trở về phụng dưỡng mẹ. Thế nhưng, vì liên tục hành quân, bức thư ấy chưa bao giờ được gửi đi. Một trận bom bất ngờ xảy ra. Người đồng đội thân thiết của anh đã hy sinh khi cố gắng che chắn cho những thùng hàng tiếp tế. Sau trận bom, Nguyễn Văn Hòa lặng lẽ nhặt lại chiếc ba lô bị cháy xém của mình. Điều khiến anh xúc động nhất là bức thư gửi mẹ vẫn còn nguyên vẹn. Anh cất lá thư vào túi áo ngực như một lời nhắc nhở rằng mình phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ để không phụ sự hy sinh của đồng đội và niềm mong ngóng của mẹ ở quê nhà.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, Nguyễn Văn Hòa trở về quê hương. Việc đầu tiên ông làm là mang theo lá thư cũ về gặp mẹ. Cả hai mẹ con đều rơi nước mắt khi đọc lại những dòng chữ đã ngả màu theo năm tháng. Lá thư không còn là một bức thư chưa gửi, mà trở thành minh chứng cho một thời tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc. Đến nay, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ trẻ, ông Nguyễn Văn Hòa luôn nhắn nhủ: "Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lòng yêu nước, sự biết ơn và trách nhiệm với đất nước thì không bao giờ được phép phai nhạt."



