Mảnh thư không dấu
Mảnh thư không dấu
Ông Hậu giữ một thói quen kỳ lạ suốt hơn bốn mươi năm: mỗi chiều lại lấy từ chiếc hộp gỗ cũ ra một tờ giấy đã ngả vàng, đọc chậm rãi từng dòng chữ không dấu.
Đó là lá thư ông viết vào mùa hè năm 1972, nhưng chưa kịp gửi.
Ngày ấy, đơn vị ông hành quân gấp. Trạm bưu liên bị bom đánh sập. Người giao liên hy sinh ngay bên con suối nhỏ. Lá thư nằm lại trong ba lô, theo ông qua những trận đánh ác liệt, qua cả những đêm rừng sốt rét run người.
Lá thư viết cho Lan – cô gái cùng làng. Trong thư, ông chỉ dám viết những điều giản dị: hỏi thăm mùa lúa, hỏi cây bưởi trước sân còn ra hoa không, hỏi con đường làng có còn lầy lội mỗi khi mưa xuống. Không một lời yêu.
Không phải ông không có tình cảm. Chỉ là thời ấy, người ta sợ hứa. Hứa rồi không trở về thì lời hứa ấy sẽ trở thành vết thương.
Chiến tranh kết thúc. Ông trở về, mang theo lá thư chưa gửi. Nhưng Lan đã đi lấy chồng từ năm 1974, khi nghe tin đơn vị ông “mất liên lạc hoàn toàn”.
Ông không trách. Ông hiểu.
Từ đó đến nay, mỗi chiều, ông vẫn đọc lại lá thư không dấu ấy. Không phải để tiếc nuối, mà để nhớ rằng mình đã từng có một thời tuổi trẻ lặng lẽ mà sâu sắc đến vậy.



