Mảnh Trăng Cuối Rừng
Mảnh Trăng Cuối Rừng
Đêm hành quân cuối tháng, vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời rừng sâu. Ánh sáng nhợt nhạt len qua những tán cây già, soi mờ con đường đất đầy dấu chân bộ đội.
Đức đi cuối hàng quân, vai đeo ba lô nặng trĩu nhưng bước chân vẫn đều đặn. Sau nhiều ngày băng rừng vượt suối, ai cũng mệt mỏi nhưng không ai than vãn.
Đến bìa rừng, đơn vị dừng chân nghỉ tạm. Đức ngồi xuống gốc cây, ngước nhìn mảnh trăng phía trên đầu rồi chợt nhớ quê nhà. Ngày nhỏ, cậu thường cùng em gái ngồi ngoài sân ngắm trăng mỗi tối trung thu.
Một người đồng đội đưa cho Đức nửa bi đông nước còn lại rồi khẽ hỏi: “Hết chiến tranh, cậu muốn làm gì đầu tiên?”
Đức im lặng vài giây rồi cười nhẹ: “Về nhà ăn bữa cơm với mẹ.”
Câu trả lời giản dị khiến mọi người lặng đi trong chốc lát.
Ngoài kia gió rừng vẫn thổi hun hút qua những tán lá tối đen. Nhưng dưới mảnh trăng cuối rừng, những người lính trẻ vẫn giữ trong tim niềm hy vọng về ngày đoàn tụ sau thời hoa lửa.


