Mảnh Trời Sau Hầm Đất
Tuổi trẻ của một cô gái lớn lên trong chiến tranh, với những giấc mơ nhỏ bé dưới lòng đất.
Tôi là Trần Thị Hoa, sinh ra và lớn lên trong những năm chiến tranh ác liệt. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những căn hầm trú ẩn.
Ban ngày, chúng tôi vẫn học chữ, nhưng chỉ cần có còi báo động là phải chạy xuống hầm. Có khi đang viết dở bài, chúng tôi phải bỏ lại tất cả.
Trong hầm tối, tôi thường nhìn lên miệng hầm — nơi có một khoảng trời nhỏ xíu. Tôi tự hỏi bên ngoài kia có còn yên bình không.
Có lần, một quả bom rơi rất gần. Đất đá tràn xuống cửa hầm. Mọi người hoảng loạn. Tôi nắm chặt tay mẹ, không dám khóc.
Sau trận bom, chúng tôi bò ra ngoài. Cả làng gần như bị san phẳng. Nhưng điều kỳ lạ là, cây bàng trước nhà tôi vẫn còn đứng đó.
Tôi nhìn lên tán lá xanh và thấy bầu trời — vẫn xanh như chưa từng có chiến tranh.



