Mảnh Vải Áo Xé Làm Băng Gạc
Một mảnh áo bị xé ra làm băng gạc tạm thời đã cứu người giữa rừng sâu khi không còn đủ vật tư y tế. Nó trở thành ký ức về sự sống còn được đánh đổi bằng chính những gì đang mặc trên người.
Năm 1973, ông Đỗ Văn Nam là chiến sĩ bộ binh hoạt động ở chiến trường Tây Nguyên. Đơn vị của ông thường xuyên hành quân trong rừng rậm, nơi mọi thứ đều thiếu thốn, đặc biệt là thuốc men và băng gạc.
Trong ba lô lúc nào cũng chỉ có vài miếng băng nhỏ được giữ rất kỹ.
Có những ngày phải dùng đến cả vải áo thay thế.
Một lần hành quân qua đoạn rừng dốc, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị trượt chân ngã xuống bãi đá. Chân bị rách sâu, máu chảy nhiều.
Không kịp chuyển về tuyến sau.
Ông Nam lập tức dùng dao cắt một mảnh áo của chính mình để làm băng gạc.
Mảnh vải thô ráp, nhưng được giặt qua nước suối rồi buộc chặt quanh vết thương.
Không ai nói gì nhiều lúc đó.
Chỉ có tiếng thở gấp giữa rừng.
Sau khi cầm máu tạm thời, cả đội tiếp tục hành quân.
Người lính trẻ sống sót qua cơn nguy hiểm.
Mảnh áo bị xé ấy sau đó vẫn còn lại trên người ông Nam như một vết cắt nhỏ không thể vá lại hoàn toàn.
Sau chiến tranh, ông giữ lại chiếc áo đó.
Không phải vì nó còn nguyên vẹn.
Mà vì mỗi mảnh vải từng bị xé ra… đều là một lần người ta cố giữ lại sự sống cho nhau trong hoàn cảnh không còn lựa chọn nào khác.


