Mật Lệnh Trong Hộp Bánh Và Trận Đánh Đài Phát Thanh
Trong giới biệt động chúng tôi, "xuất quỷ nhập thần" không phải là một mỹ từ, mà là một yêu cầu sinh tồn. Giữa lòng Sài Gòn hoa lệ, nơi mật thám giăng kín như mạng nhện, chúng tôi sống và chiến đấu ngay bên cạnh kẻ thù. Vũ khí được giấu trong những hầm ngầm ngay dưới gầm giường, trong những chiếc bình hoa hay những hộp bánh mứt sang trọng. Trận đánh vào Đài Phát thanh Sài Gòn trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 là ký ức rực lửa nhất đời tôi.
Đêm mùng 1 Tết, không khí Sài Gòn nồng nặc mùi pháo tết. Tôi nhận được mật lệnh nằm gọn trong một hộp bánh in: "Khai hỏa lúc 0 giờ". Đơn vị chúng tôi gồm 11 chiến sĩ, cải trang thành lính dù và cảnh sát dã chiến, tiến thẳng về phía mục tiêu trên phố Phan Đình Phùng. Đài phát thanh là cơ quan ngôn luận quan trọng nhất của địch, được canh gác bởi nhiều lớp lính và xe bọc thép.
Khi tiếng súng nổ vang ở các mục tiêu khác quanh thành phố, chúng tôi cũng đồng loạt tấn công. Bằng những quả thủ pháo cực mạnh, chúng tôi nhanh chóng vô hiệu hóa lớp bảo vệ vòng ngoài. Tôi nhớ cảm giác tim mình đập liên hồi khi xông qua làn đạn để đặt khối thuốc nổ vào trạm biến áp, cắt đứt hoàn toàn làn sóng phát thanh của địch. Trong suốt nhiều giờ đồng hồ, 11 anh em chúng tôi đã chiếm giữ đài, đẩy lùi hàng chục đợt phản công của bộ binh và xe thiết giáp Mỹ.
Giữa khói súng mù mịt, chúng tôi tựa lưng vào nhau, đạn đã cạn nhưng ý chí thì chưa bao giờ tắt. Chúng tôi biết mình đang chiến đấu giữa một "ốc đảo" giữa vòng vây quân thù, nhưng mỗi phút chiếm giữ đài là một phút cổ vũ khí thế cho toàn quân, toàn dân. Trận đánh ấy, phần lớn đồng đội của tôi đã ngã xuống, máu của các anh thấm đỏ từng bậc cầu thang đá hoa cương.



