Mắt lửa nơi tuyến đầu
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Đêm xuống rất nhanh trên tuyến đầu. Gió rừng hun hút, mưa rơi nặng hạt, con đường đất đỏ trở nên trơn trượt. Những người lính trẻ ngồi bên nhau dưới mái lán tạm, đôi mắt vẫn hướng về phía trước.
Giữa lúc ấy, một chiến sĩ phát hiện ngọn lửa trong bếp đang yếu dần. Anh vội lấy thêm củi, cúi người che gió để giữ cho ngọn lửa không tắt.
Người đồng đội bên cạnh hỏi:
— Mưa thế này, giữ được lửa có ích gì đâu anh?
Người chiến sĩ mỉm cười:
— Có chứ. Lửa này không chỉ để nấu cơm. Nó nhắc chúng ta rằng phía sau mình còn có quê hương, còn có những người đang chờ chúng ta trở về.
Nói rồi, anh lấy trong ba lô ra một nắm gạo nhỏ. Đó là phần gạo cuối cùng mà mẹ anh gửi theo từ quê nhà. Anh chia đều cho cả tiểu đội, nấu thành một nồi cháo loãng.
Không ai nói gì. Trong ánh lửa chập chờn, những khuôn mặt lấm lem bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Đêm ấy, giữa tiếng mưa và tiếng bom vọng từ xa, nồi cháo nhỏ đã được chuyền tay nhau. Mỗi người chỉ một bát, nhưng ai cũng cảm thấy mình có thêm sức mạnh.
Sáng hôm sau, trước khi lên đường, người chiến sĩ hôm qua nhìn lại bếp lửa. Những than hồng vẫn âm ỉ dưới lớp tro.
Anh nói:
— Chỉ cần còn một đốm lửa, chúng ta còn có thể nhóm lại cả một ngọn lửa lớn.
Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa. Người lính trở về quê hương, mái tóc đã bạc. Có lần, ông kể lại câu chuyện ấy cho những đứa trẻ nghe.
Một em hỏi:
— Chú ơi, “mắt lửa” là gì?
Ông nhìn những đứa trẻ, rồi chậm rãi đáp:
— Mắt lửa không chỉ là ánh sáng trong đêm. Đó là ánh mắt của những con người biết mình đang bảo vệ điều gì, biết hy sinh vì ai và dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu cũng không để niềm tin tắt đi.
Ngoài sân, ánh chiều rọi xuống hàng cây. Những đứa trẻ im lặng nhìn ông.
Và trong khoảnh khắc ấy, dường như từ những câu chuyện của thế hệ đi trước, một ngọn lửa khác lại được trao cho thế hệ sau.
Bởi nơi tuyến đầu, điều quý giá nhất không phải là ngọn lửa cháy lớn đến đâu, mà là có những con người sẵn sàng dùng chính đôi tay mình để giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.


