Bài viết

MẮT LỬA NƠI TUYẾN ĐẦU

Lào Cai18/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẮT LỬA NƠI TUYẾN ĐẦU

Đêm ở cao điểm 1050 buốt giá. Gió từ thung lũng đá thổi thốc lên, rít qua những khe hầm sâu hun hút như tiếng còi tàu viễn xứ. Trọng rúc đầu sâu hơn vào chiếc áo trấn thủ sờn rách. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào khoảng tối mênh mông phía trước qua khe kính vọng của đài quan sát. Nhiệm vụ của Trọng là canh giữ dải biên cương này. Nơi một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu không đáy.

Sương muối dày đặc làm nhòe đi cảnh vật. Nhưng với Trọng, từng gốc cây, hòn đá nơi tuyến đầu này đã hằn sâu vào tâm trí. Anh có thể cảm nhận được những chuyển động nhỏ nhất của núi rừng. Dù đó chỉ là tiếng một chiếc lá khô rụng xuống. Hay tiếng bước chân hoảng hốt của một chú hoẵng đi ăn đêm.

"Trọng, thay ca thôi cậu!" – Tiếng Thắng, người đồng đội cùng tiểu đội khẽ vang lên bên tai. Thắng bò vào hầm, hơi thở phả ra thành những làn khói trắng xóa.

Trọng không quay đầu lại, giọng anh thì thào nhưng kiên định: "Cậu cứ chợp mắt thêm chút nữa đi. Tớ chưa buồn ngủ. Đêm nay sương dày quá, mắt tớ quen với bóng tối này rồi."

Thắng nhìn nghiêng khuôn mặt Trọng. Dưới ánh sáng mờ ảo của các vì sao thưa thớt, đôi mắt Trọng rực lên một vẻ sáng lạ kỳ. Người ta vẫn bảo Trọng có đôi "mắt lửa". Không phải vì mắt anh màu đỏ, mà bởi trong ánh nhìn của chàng trai đôi mươi ấy luôn hừng hực một thứ ánh sáng sắc lạnh, tinh anh và tràn đầy nhiệt huyết. Đôi mắt ấy chưa bao giờ khép lại trước bất kỳ hiểm nguy nào. Đó là điểm tựa tin cậy cho cả chốt chặn nơi tiền tiêu.

Gần ba giờ sáng, không gian bỗng im ắng một cách bất thường. Tiếng côn trùng rả rích bỗng im bặt. Đôi mắt lửa của Trọng nheo lại. Khứu giác của một người lính trinh sát dày dạn mách bảo anh có điều gì đó không ổn. Một mùi lạ thoảng qua trong gió – mùi vải ướt và cỏ cây bị giẫm nát.

"Thắng! Báo động ngầm!" – Trọng thúc cùi chỏ vào sườn đồng đội. Giọng anh trầm thấp nhưng ra lệnh đầy dứt khoát.

Ngay lập tức, Thắng áp tai xuống đất. Còn Trọng tiếp tục căng mắt nhìn vào màn sương. Kìa! Cách hàng rào dây kẽm gai góc khoảng ba mươi mét, những bóng đen mờ ảo đang lợi dụng màn sương đặc quánh để bò lên. Chúng di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp, không một tiếng động.

"Địch tập kích!" – Thắng nói khẽ, tay đã đặt sẵn vào lẫy cò súng đại liên.

Trọng bình tĩnh tính toán tọa độ. Anh biết nếu nổ súng quá sớm, địch sẽ rút lui và gọi pháo bầy dập nát cao điểm. Phải đợi chúng vào đúng tầm sát thương hiệu quả nhất. Đôi mắt lửa của anh lúc này như hai đốm lửa bừng sáng trong đêm tối. Nó lạnh lùng định vị chính xác từng mục tiêu di động.

Hai mươi mét... Mười lăm mét...

"Bắn!" – Trọng hô lớn, đồng thời bóp cò khẩu AK trong tay.

Loạt đạn đầu tiên xé toạc màn sương, găm thẳng vào toán đi đầu. Khẩu đại liên của Thắng cũng khạc lửa dữ dội. Nó quét một đường vòng cung chết chóc trước cửa hầm. Tiếng súng chát chúa, tiếng lựu đạn nổ mảnh vang lên liên tiếp làm rung chuyển cả màn đêm yên tĩnh. Quân địch bị bất ngờ, nháo nhào bắn trả điên cuồng. Đạn vạch đường đan chéo thành một tấm lưới lửa rực trời.

Một quả lựu đạn của địch nổ ngay sát mép hào. Đất đá phủ lên đầu hai người lính. Một mảnh đạn sượt qua trán Trọng. Máu tươi chảy dài xuống mắt, nóng hổi và mặn chát. Trọng dùng tay trái quệt ngang dòng máu. Không một chút do dự, anh lại tiếp tục ngắm bắn. Đôi mắt bị thương, ngấm máu, giờ đây càng đỏ rực như hai hòn than đang bốc cháy. Nó trừng trừng nhìn thẳng vào làn đạn địch. Đó là ánh lửa của lòng căm thù. Đó là ý chí quyết giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Cuộc chiến đấu không cân sức diễn ra ác liệt suốt hai giờ đồng hồ. Hai người lính trên cao điểm đã đẩy lùi ba đợt tấn công của đối phương. Cho đến khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng phía chân trời, xua tan làn sương muối, tiếng súng phía dưới mới thưa dần rồi tắt hẳn. Địch kéo nhau rút chạy, bỏ lại trận địa tan hoang.

Viện binh từ đại đội kịp thời lên tới nơi. Khi đồng đội bước vào căn hầm sập một nửa, họ thấy Thắng đang băng bó vết thương ở tay. Còn Trọng vẫn ngồi ôm súng, lưng tựa vào thành hào đá. Khuôn mặt anh lem luốc khói súng và vệt máu khô. Nhưng đôi mắt anh – đôi mắt lửa của người chiến sĩ nơi tuyến đầu – vẫn mở to. Nó sáng rực và kiên nghị hướng về phía dải biên thùy. Nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một vùng giang sơn gấm vóc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn