MẤT MÁT ĐỒNG ĐỘI NỖI ĐAU KHÓ QUÊN
Năm 1981, trong một nhiệm vụ bảo vệ dân làng, một đồng đội thân thiết của bác hy sinh. Bác nhớ mãi khoảnh khắc đứng bên xác đồng đội, cảm nhận nỗi đau mất mát và trách nhiệm tiếp tục nhiệm vụ.
Bác kể:
“Bạn ấy ngã xuống, tôi không kịp cứu. Cả tiểu đội im lặng, cúi đầu. Tôi ôm xác bạn, thầm hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ để xứng đáng với hy sinh của bạn.”
Người viết:
“Bác vượt qua mất mát ra sao?” Bác: “Nỗi đau sâu sắc, nhưng đó cũng là động lực để kiên cường và bảo vệ đồng đội còn sống.”
Bác nhớ:
“Mỗi lần nhắc lại, tôi vẫn thấy tim đau, nhưng tự hào về lòng quả cảm của đồng đội đã hy sinh.”



