Mất một chân, mất bốn ngón tay – nhưng không mất ý chí
Có những câu chuyện về người lính khiến chúng ta xúc động không phải bởi những chiến công vang dội, mà bởi cách họ đứng dậy sau những mất mát tưởng như không thể vượt qua.
Ở xã Tú Thịnh, Tuyên Quang, câu chuyện của một thương binh mang thương tật 75% là một câu chuyện như thế.
Năm 1986, ông lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ đưa ông đến chiến trường Vị Xuyên, nơi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra vô cùng ác liệt. Trong một trận chiến, mảnh đạn pháo của địch đã khiến ông mất chân phải và bốn ngón tay. Năm 1989, ông xuất ngũ trở về quê hương với thương tật 75%.
Trở về sau chiến tranh, ông phải đối diện với một cuộc sống hoàn toàn khác. Cơ thể không còn nguyên vẹn. Gia đình gặp nhiều khó khăn. Nhưng người lính ấy không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình hay xã hội.
Ông bắt đầu bằng những công việc làm thuê ở nhiều địa phương khác nhau để kiếm sống. Từng đồng tiền kiếm được đều được chắt chiu, dành dụm. Khi có một chút vốn trong tay, cùng với sự giúp đỡ của người thân, ông quyết định mở cửa hàng kinh doanh vật tư nông nghiệp.
Cửa hàng nhỏ dần tạo được uy tín nhờ phương châm giữ chữ tín trong kinh doanh. Nguồn thu từ cửa hàng trở thành nền tảng để ông tiếp tục tìm hướng đi mới cho gia đình.
Năm 2019, ông cùng các thành viên thành lập Tổ hợp tác tỏi đen Minh Phát. Những ngày đầu thử nghiệm không hề thuận lợi. Những mẻ tỏi đầu tiên thất bại, khô và đắng thay vì đạt độ dẻo, ngọt như mong muốn. Hơn 70 triệu đồng vốn đầu tư gần như mất trắng.
Với nhiều người, đó có thể là lý do để bỏ cuộc. Nhưng với người thương binh từng đi qua chiến trường, thất bại chỉ là một thử thách khác cần vượt qua.
Ông coi số tiền mất đi là “học phí nghề”, rồi tiếp tục tìm đến một cơ sở sản xuất tỏi đen quy mô lớn ở Hà Nội để vừa làm, vừa học hỏi kỹ thuật. Sau nhiều lần thử nghiệm, cuối năm 2020, ông và các thành viên đã sản xuất thành công những mẻ tỏi đen đầu tiên.
Năm 2021, tổ hợp tác được chuyển đổi thành Hợp tác xã Nông lâm nghiệp Minh Phát với 11 thành viên. Mỗi năm, hợp tác xã sản xuất khoảng 4–5 tạ tỏi đen, doanh thu đạt từ 1,5 đến 2 tỷ đồng; sản phẩm được tiêu thụ tại nhiều địa phương.
Nhưng có lẽ, thành quả lớn nhất không nằm ở doanh thu.
Đó là việc một người từng mất đi một chân và bốn ngón tay vẫn có thể tự mình gây dựng cuộc sống, tạo việc làm và trở thành tấm gương để những người xung quanh học tập.
Chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể của ông, nhưng không thể lấy đi đôi tay còn lại để lao động, không thể lấy đi khối óc để suy nghĩ và càng không thể lấy đi ý chí của một người lính.
Ngày hôm nay, trên quê hương Tuyên Quang, câu chuyện ấy nhắc chúng ta nhớ rằng: những người thương binh không chỉ là những con người cần được tri ân. Họ còn là những tấm gương sống động về nghị lực, lòng tự trọng và khát vọng vươn lên.
“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng tinh thần của những người lính năm ấy vẫn đang tiếp tục tỏa sáng trong cuộc sống hôm nay.



