MẮT THẦN TRÊN BẦU TRỜI...
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người lính pháo phòng không tên Nguyễn Văn Toàn (sinh năm 1951, tại phường Vân Cơ, Việt Trì) đã để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử quân đội nhân dân Việt Nam. Ông là một trong những chiến sĩ bắn rơi nhiều máy bay địch, góp phần quan trọng bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Ngay từ khi còn là học sinh cấp 3, Nguyễn Văn Toàn đã được tuyển chọn theo học lớp “Trắc thủ tên lửa A72”, một trong những lực lượng tinh nhuệ chuyên săn máy bay Mỹ. Tháng 3 năm 1972, ông rời trường vào chiến trường Nam Bộ. Từ đây, tuổi trẻ của ông gắn liền với bom đạn, mồ hôi và cả gian khổ nơi chiến trường ác liệt.
Ngày 16/11/1974, trong một trận đánh đặc biệt gay cấn ở tuyến bố binh Hoà Lợi, kẻ thù huy động máy bay trinh sát C130 đang lượn trên bầu trời để phát hiện mục tiêu. Mọi chiến sĩ đều hồi hộp nhìn theo từng vệt lượn. Nguyễn Văn Toàn nhớ lại: “Nếu để máy bay ấy phát hiện căn cứ, chắc chắn bom đạn sẽ chôn vùi tất cả chúng tôi.”
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, với sự bình tĩnh và quyết đoán hiếm có, ông đã nhanh chóng bắt được tín hiệu của C130. Ngay lập tức, ông khai hỏa. Một luồng lửa xé ngang bầu trời, bám trọn vào thân máy bay địch. Tiếng nổ vang dội, chiếc C130 bốc cháy dữ dội rồi rơi xuống. Cả mặt trận như vỡ òa trong tiếng reo hò. Chiếc máy bay trinh sát hiện đại bị hạ gục bởi lòng quả cảm và đôi tay thuần thục của một người lính trẻ Việt Nam.
Chiến công xuất sắc ấy không chỉ cứu hàng trăm chiến sĩ đang chiến đấu dưới mặt đất, mà còn bảo vệ được kho dự trữ quan trọng của quân ta. Tấm gương dũng cảm của Nguyễn Văn Toàn là minh chứng cho sự mưu trí, tinh thần thép và trái tim yêu nước mãnh liệt của lớp thanh niên thời chiến.
Tuổi trẻ ngày nay có thể không phải cầm súng, không đứng giữa bom đạn, nhưng mỗi người đều có thể cống hiến cho đất nước bằng tri thức, lao động sáng tạo, lòng trung thực và trách nhiệm với Tổ quốc. Lòng yêu nước không chỉ nằm trong chiến hào, mà còn sống trong từng việc nhỏ ta làm mỗi ngày.



