Cựu Thanh niên xung phong

“mặt trận không tiếng súng”

Ông Nguyễn Văn Bình, một cựu chiến binh từng trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến, vẫn nhớ rõ những năm tháng đứng gác bên bờ sông Bến Hải. Ông nhập ngũ năm 1962, được biên chế vào đơn vị công an vũ trang làm nhiệm vụ tuần tra và canh gác khu vực cầu Hiền Lương. Khi đó, ông mới ngoài đôi mươi, mang theo lý tưởng bảo vệ Tổ quốc trong một hoàn cảnh đặc biệt: không có chiến hào, nhưng luôn có sự đối đầu căng thẳng giữa hai bên bờ.

Quảng Trị05/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu nhận nhiệm vụ, ông Bình được phân công trực gác tại khu vực sát cầu. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực tế lại đầy áp lực. Hai bên giới tuyến chỉ cách nhau một dòng sông hẹp, có thể quan sát rõ hoạt động của đối phương. Ban ngày, tiếng loa tuyên truyền vang vọng qua lại; ban đêm, ánh đèn và bóng người di chuyển đều phải được theo dõi chặt chẽ. Người lính phải luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến an ninh toàn khu vực.

Ông kể rằng có những đêm mưa gió, đứng gác trên cầu Hiền Lương, nước sông dâng cao, gió thổi mạnh khiến áo ướt sũng nhưng vẫn phải giữ nguyên vị trí. Sự căng thẳng không đến từ tiếng súng, mà đến từ sự đối đầu âm thầm nhưng liên tục. Mỗi bước chân trên cầu đều phải được kiểm soát, mỗi hành động đều nằm trong quy định nghiêm ngặt của lực lượng trực chiến.

Một trong những kỷ niệm ông không thể quên là lần phát hiện dấu hiệu bất thường từ phía bên kia sông. Đơn vị lập tức triển khai lực lượng quan sát, tăng cường tuần tra. Suốt nhiều giờ liền, cả khu vực trong trạng thái sẵn sàng, nhưng cuối cùng không xảy ra xung đột. Tuy vậy, sự căng thẳng kéo dài khiến ai cũng thấm mệt, bởi trong môi trường giới tuyến, sự cảnh giác luôn phải được duy trì liên tục, không có khoảng nghỉ thực sự.

Cuộc sống của người lính tại Hiền Lương không chỉ có nhiệm vụ canh gác mà còn là sự chịu đựng lâu dài. Lương thực đơn giản, chủ yếu là cơm nắm, cá khô, rau rừng. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng tinh thần của họ luôn vững vàng. Họ hiểu rằng mình đang đứng ở vị trí đặc biệt, nơi thể hiện rõ nhất hình ảnh đất nước bị chia cắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn