Mặt trận miền Tây qua ký ức
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi chèo chiếc xuồng nhỏ trên con kênh sau nhà, ông Lương Thành Nhân (Sinh năm 1943, nhập ngũ năm 1968, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An) lại nhớ đến những ngày tháng ở mặt trận miền Tây.
Dòng nước lặng lẽ trôi, hàng dừa nước nghiêng bóng và tiếng chim gọi bầy khiến ông như trở về tuổi hai mươi – khi những con kênh, cánh đồng ngập nước và rừng tràm là nơi ông cùng đồng đội làm nhiệm vụ.
Ông kể rằng chiến trường miền Tây không có những dãy núi cao hay những con đèo hiểm trở. Ở đó là mạng lưới sông ngòi chằng chịt, những cánh đồng mênh mông và những khu rừng tràm, rừng đước kéo dài đến tận chân trời. Người lính quen với chiếc xuồng ba lá, với những đêm di chuyển trong màn sương và tiếng mái chèo khua rất khẽ trên mặt nước.
Có những ngày mưa lớn, nước dâng ngập bờ. Quần áo ướt sũng, bữa cơm chỉ có ít gạo và cá khô, nhưng không ai than phiền. Người có nhiều chia cho người có ít. Khi một đồng đội bị sốt hoặc kiệt sức, cả tổ thay nhau chăm sóc, dìu nhau vượt qua những ngày gian khó.
Điều ông nhớ nhất là tình cảm của người dân miền Tây.
Nhiều gia đình âm thầm nấu nồi cơm nóng, giấu từng vò nước hay bó rau để giúp đỡ bộ đội trong hoàn cảnh khó khăn. Những nghĩa cử bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính giữa những tháng năm đầy thử thách.
Nhưng chiến tranh cũng để lại những khoảng lặng không thể nào quên.
Có những người đồng đội vừa cùng chèo xuồng qua con kênh hôm trước, hôm sau đã không còn trở về. Mỗi lần điểm danh, hàng ngũ lại vắng đi một gương mặt thân quen.
Những ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời.
Sau ngày hòa bình, ông trở lại vùng đất cũ. Những con kênh giờ đầy ắp ghe thuyền chở nông sản. Những cánh đồng lúa xanh mướt nối tiếp nhau đến tận chân trời. Tiếng trẻ em cắp sách đến trường vang lên trên những con đường bê tông mới.
Ông đứng bên bến sông, lặng nhìn dòng nước trôi.
Nước vẫn chảy như năm nào.
Chỉ có chiến tranh đã lùi vào quá khứ.
Ông khẽ thắp một nén hương tưởng nhớ những người đồng đội đã nằm lại trên mảnh đất miền Tây và thì thầm:
"Các anh yên tâm nhé. Quê hương hôm nay đã thanh bình."
Trở về nhà, ông thường kể cho các cháu nghe về những năm tháng ấy. Ông không kể để nói về mất mát hay khơi gợi hận thù, mà để các cháu hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của nhiều thế hệ.
Ông luôn dặn:
"Hãy yêu quý cuộc sống, sống tử tế và biết đoàn kết với mọi người. Đó là điều mà những người lính năm xưa luôn mong muốn khi bước vào cuộc chiến."
Mặt trận miền Tây đã lùi xa theo năm tháng, nhưng trong trái tim người cựu chiến binh, những dòng sông, cánh rừng tràm, tiếng mái chèo đêm và tình đồng đội vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những ký ức không chỉ thuộc về một con người, mà còn là một phần của lịch sử, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và gìn giữ những giá trị mà cha ông đã vun đắp bằng biết bao gian khó.



