Mặt trận Vị Xuyên, “lò vôi thế kỷ” Hồi ức người lính
Mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) được lịch sử gọi bằng cái tên ám ảnh: “lò vôi thế kỷ” – nơi bom đạn cày xới từng tấc đất, đá núi trắng xóa vì pháo kích ngày đêm.
Người lính Sư đoàn 356 – Mặt trận Vị Xuyên, “lò vôi thế kỷ”
Giữa núi rừng Chiềng Ken yên bình hôm nay, ít ai hình dung rằng đã từng có những người con của quê hương lặng lẽ bước vào cuộc chiến khốc liệt nhất sau ngày đất nước thống nhất. Một trong những người lính năm xưa ấy là Cựu chiến binh Nguyễn Văn Dụng, sinh năm 1966, quê quán Chiềng 1 + 2, xã Chiềng Ken, tỉnh Lào Cai – người đã trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – “lò vôi thế kỷ” trong những năm tháng ác liệt 1984 – 1989.
Lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc
Khi vừa tròn mười tám tuổi, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu quê hương sâu nặng, Nguyễn Văn Dụng tình nguyện nhập ngũ, khoác lên mình màu áo lính Cụ Hồ. Anh được biên chế về Đại đội 1 – Tiểu đoàn 4 – Trung đoàn 153 – Sư đoàn 356, đơn vị chủ lực trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.
Những ngày đầu rời Chiềng Ken, phía sau anh là gia đình, là bản làng thân thương; phía trước là chiến trường khốc liệt mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Nhưng cũng chính trong gian khổ ấy, ý chí của người lính trẻ được tôi luyện, trưởng thành từng ngày.
Vị Xuyên – nơi thử thách lòng người
Mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) được lịch sử gọi bằng cái tên ám ảnh: “lò vôi thế kỷ” – nơi bom đạn cày xới từng tấc đất, đá núi trắng xóa vì pháo kích ngày đêm. Trong đội hình Đại đội 1, CCB Nguyễn Văn Dụng cùng đồng đội bám trụ các điểm cao, thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, giữ đất, giữ từng mỏm đá biên cương.
Những năm 1984 – 1989, pháo địch nã không ngừng, núi rừng rung chuyển, mưa rừng hòa với bùn đất, máu và mồ hôi người lính. Anh và đồng đội phải ăn cơm vắt, uống nước khe, ngủ trong hầm đá, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nhiều đồng chí đã ngã xuống, vĩnh viễn nằm lại nơi biên cương Tổ quốc.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống, tinh thần đồng đội, ý chí kiên cường và niềm tin vào Đảng, vào nhân dân chính là điểm tựa để người lính Nguyễn Văn Dũng đứng vững. Anh chiến đấu không chỉ vì mệnh lệnh, mà vì từng thước đất quê hương, vì sự bình yên cho những bản làng phía sau.
Trở về đời thường – tiếp tục cống hiến
Hoàn thành nghĩa vụ, CCB Nguyễn Văn Dụng trở về quê hương Chiềng Ken. Rời chiến hào, anh lại bước vào mặt trận mới – xây dựng cuộc sống, phát triển kinh tế gia đình, tham gia công tác địa phương, luôn gương mẫu, trách nhiệm, giữ vững phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức Vị Xuyên vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí người lính năm xưa. Đó là những tháng ngày không thể quên, là máu xương của đồng đội, là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Ngọn lửa truyền thống không bao giờ tắt
Câu chuyện của CCB Nguyễn Văn Dụng không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần lịch sử sống của quê hương Chiềng Ken. Bác là tấm gương để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người lính.
Những người lính Vị Xuyên như anh – dù lặng lẽ, giản dị – mãi mãi xứng đáng được trân trọng, tri ân và khắc ghi trong ký ức của quê hương, của Tổ quốc Việt Nam.



