Bài viết

MẶT TRẬN VỊ XUYÊN – NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Nguyễn Vũ Hà Linh

Lào Cai15/08/2026xã Cẩm Giang (Xã Cẩm Giang)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẶT TRẬN VỊ XUYÊN – NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Đối với những người lính từng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang), ngày 12/7/1984 là ngày “giỗ trận” – dịp để tưởng nhớ những đồng đội đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.

Hai cựu chiến binh Mai Văn Tuấn và Đỗ Gia Thắng, những người lính thông tin thuộc Sư đoàn 313, từng cùng có mặt tại Vị Xuyên từ tháng 9/1982. Hơn ba năm chiến đấu nơi đây đã để lại trong họ những ký ức sâu sắc về sự khốc liệt, gian khổ và mất mát của chiến tranh.

Người lính thông tin giữa trận địa pháo

Lính thông tin có nhiệm vụ duy trì liên lạc giữa chiến trường với Sở Chỉ huy. Tuy nhiên, mỗi lần phát tín hiệu cũng đồng nghĩa với nguy cơ bị đối phương phát hiện vị trí và tập trung pháo kích.

Theo ông Đỗ Gia Thắng, mỗi ngày có ba phiên liên lạc và đều phải thực hiện đúng giờ, không được bỏ phiên. Bởi trong chiến trường, thông tin liên lạc giữ vai trò đặc biệt quan trọng; người lính thông tin phải kiên trì bám chốt, hoàn thành nhiệm vụ dù đối mặt với hiểm nguy.

Trong một lần lên thăm mặt trận, Thiếu tướng Hoàng Đan từng dùng một cành cây tạo một lỗ nhỏ trên mặt đất rồi ném một nắm thóc xuống để minh họa cho sự thiếu chính xác của pháo bắn theo tọa độ. Qua đó, ông động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững tinh thần, không dao động trước bom đạn và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

“Lò vôi thế kỷ” – dấu tích của sự khốc liệt

Nhắc đến Vị Xuyên, những người lính năm xưa không thể quên hình ảnh được gọi là “lò vôi thế kỷ”. Tại những điểm cao bị pháo kích dữ dội, sức nóng của đạn pháo khiến đá núi bị nung chảy thành bột trắng.

Cựu chiến binh Đỗ Gia Thắng kể lại trường hợp ông Nguyên Khai Nhân, Trưởng ban liên lạc Trung đoàn 122, khi trở lại điểm cao 685 đã chứng kiến bột đá trắng phủ đến đầu gối. Trong điều kiện chiến trường khắc nghiệt, những người lính trinh sát phải đối mặt với hiểm nguy thường trực, từng bước đi đều có thể liên quan đến tính mạng.

Kinh nghiệm sinh tồn giữa trận địa pháo

Đối với những người lính thông tin tại Vị Xuyên, việc nghe tiếng pháo để phán đoán khoảng cách đã trở thành một kinh nghiệm sinh tồn.

Trong trận đánh ngày 30/6/1984, ông Đỗ Gia Thắng cùng lực lượng các đơn vị tiến về phía làng Pinh đã phải hứng chịu pháo kích dữ dội. Trong hơn một giờ, đạn pháo liên tục trút xuống khiến bộ đội phải nép mình vào vách đá. Sau trận đánh, quân ta chịu nhiều tổn thất.

Theo kinh nghiệm của những người lính, tiếng nổ “đề-pa” cho biết đạn mới rời nòng và còn ở xa; còn tiếng rít của đạn trên đầu là dấu hiệu nguy hiểm đã cận kề. Chỉ trong vài giây, một quả đạn có thể cướp đi sinh mạng của người lính.

Những ký ức ấy cho thấy sự khốc liệt của chiến trường Vị Xuyên, nơi các cán bộ, chiến sĩ phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian nan, luôn đối mặt với bom đạn và nguy cơ hy sinh.

Ký ức về những người đã nằm lại

Tháng 6/1985, ông Đỗ Gia Thắng rời mặt trận; vài tháng sau, ông Mai Văn Tuấn cũng nhận lệnh rút về. Khi ấy, tiếng pháo vẫn chưa dứt trên vùng đất Vị Xuyên.

Ngày 12/7/1984, quân đội ta tập trung lực lượng chiến đấu nhằm giành lại các cao điểm 685, 1509, 772 và 1030 ở Vị Xuyên, Hà Giang. Trong cuộc chiến đấu giằng co và ác liệt, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã anh dũng hy sinh.

Đối với những người từng chiến đấu tại đây, Vị Xuyên không chỉ là một địa danh của chiến tranh mà còn là nơi lưu giữ ký ức về đồng đội, về những năm tháng gian khổ và sự hy sinh vì nhiệm vụ bảo vệ biên giới thiêng liêng của Tổ quốc.

Những ký ức của người lính thông tin năm xưa là một phần của lịch sử, nhắc nhở các thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hy sinh của các thế hệ cha anh và luôn ý thức trách nhiệm bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẶT TRẬN VỊ XUYÊN – NHỮNG KÝ ỨC KHÔNG THỂ NÀO QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa