Cựu Thanh niên xung phong

MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT Ở NHÃ BA ĐỒNG LỘC

Ngã ba Đồng Lộc, nơi tử thần không bao giờ biết mệt. Đó là yết hầu của con đường Trường Sơn huyền thoại. Chúng tôi – những cô gái mười tám, đôi mươi – được gọi là "những chiến sĩ vá trời". Nhiệm vụ của chúng tôi là san lấp hố bom, giữ cho con đường thông suốt không quá 24 giờ.

Hưng Yên07/12/202510A8 - Nguyễn Đức Cảnh (Báo Thanh niên Quân đội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Người Kể: Bà Đỗ Thị Lý (82 tuổi), Cựu Thanh niên Xung phong.

Bối Cảnh: Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh, năm 1968.

Ngã ba Đồng Lộc, nơi tử thần không bao giờ biết mệt. Đó là yết hầu của con đường Trường Sơn huyền thoại. Chúng tôi – những cô gái mười tám, đôi mươi – được gọi là "những chiến sĩ vá trời". Nhiệm vụ của chúng tôi là san lấp hố bom, giữ cho con đường thông suốt không quá 24 giờ.

Chúng tôi làm việc dưới mưa bom bão đạn. Tiếng còi báo động không còn làm chúng tôi giật mình nữa, mà trở thành nhịp sống.

Trong đội của tôi có Thu, cô bạn thân nhất. Thu có một giọng hát rất hay, thường hát những bài ca về tuổi trẻ, về tình yêu đất nước. Dù công việc vất vả, gương mặt Thu luôn rạng ngời. Cô ấy thường nói: "Tuyến đường này là máu của mình. Máu ngừng chảy thì đường sẽ tắc!"

Một buổi chiều định mệnh, địch ném bom B-52 liên tục vào trọng điểm. Hố bom chồng chất hố bom. Chúng tôi chạy ra, không kịp chờ dứt tiếng nổ. Vừa đặt chiếc cuốc xuống, tôi thấy một quả bom chưa nổ nằm chình ình giữa đường, ngay mép ta-luy.

Mọi người hoảng hốt. Bom chưa nổ có thể là bom hẹn giờ, nguy hiểm hơn cả bom nổ tức thì.

Đúng lúc đó, Thu chạy đến. Cô ấy không hề sợ hãi. Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn vào quả bom, mím chặt môi.

"Lý, mày lùi lại! Tao sẽ thử di chuyển nó bằng xà beng."

Tôi hét lên: "Mày điên à Thu! Để đội công binh đến!"

Thu chỉ cười, nụ cười cuối cùng của cô ấy, rạng rỡ và kiên định như mặt trời chiều: "Nếu chờ công binh, hàng sẽ tắc. Mày không nhớ lời thề à? Đường là máu!"

Cô ấy không chần chừ. Cô ấy dùng xà beng nạy quả bom. Quả bom lớn hơn người cô ấy, nhưng không hiểu sức mạnh nào khiến cô ấy làm được điều đó.

Và rồi, điều kinh hoàng xảy ra. Quả bom phát nổ. Sức ép khủng khiếp hất tung tôi và đồng đội ra xa.

Khi tỉnh lại, tôi chỉ thấy đất đá phủ kín. Chúng tôi đào bới điên cuồng. Nhưng Thu... đã không còn nguyên vẹn.

Điều kỳ lạ là, sau vụ nổ đó, con đường đã bị san phẳng một phần bởi chính quả bom, và dòng xe vận tải đã có thể bò qua được khúc đường đó.

Thu đã hy sinh thân mình để "vá" con đường bằng chính cơ thể và lòng dũng cảm của cô ấy. Nơi Ngã ba Đồng Lộc, mặt trời có thể lặn, nhưng tinh thần và sự hy sinh của Thu, của 10 cô gái thanh niên xung phong, không bao giờ tắt. Họ chính là những vì sao sáng nhất trên bầu trời "thời hoa lửa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn