Mặt trời nồng ấm trong tim người Anh hùng lực lượng vũ trang
“Mặt trời nồng ấm trong tim” được ấn hành nhân dịp kỷ niệm 51 năm thống nhất đất nước và 30 năm Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền đi xa. Trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim” của nhà thơ Châu La Việt đã khắc họa chân dung một chiến sĩ cách mạng kiên trung được rèn luyện qua bom đạn khốc liệt và thử thách cam go.

Nhà thơ Châu La Việt chia sẻ cảm hứng sáng tác trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim” một cách chân thành: “Có những cuộc đời, khi khép lại không lùi vào quá khứ, mà hóa thành âm vang bền bỉ trong ký ức dân tộc. Có những con người đi qua chiến tranh không chỉ để lại dấu chân trên đất, mà còn khắc tên mình vào chiều sâu lịch sử , như những cột mốc của niềm tin và phẩm giá. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Quyền là một con người như thế”.
Ở trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim”, nhân vật Tô Quyền không hiện lên như một ký ức xa xôi, mà lặng lẽ và bền bỉ tỏa sáng trong tâm thức hậu thế: “Người anh hùng làng Xuân Cầu đã viết xong bản trường ca của đời mình/ Bằng máu, bằng hoa, bằng một tình yêu bất diệt/ Mặt trời nồng ấm trong tim ông vẫn sáng mãi đến ngàn sau/ Trong mạch ngầm lịch sử, trong dáng hình đất nước vươn cao”.
Từ làng Xuân Cầu giàu truyền thống cách mạng ở Hưng Yên, cậu thiếu niên Tô Quyền năm nào sớm mang trong mình ngọn lửa dấn thân. Khởi sự với những ngày rải truyền đơn bí mật nơi quê nhà, ông bước vào con đường lớn của lịch sử, vượt Trường Sơn, vào chiến trường miền Nam bằng hành tranh lý tưởng và niềm tin không gì dập tắt.
Giữa khói lửa Tây Ninh, một trong những chiến trường ác liệt nhất miền Đông, ông trở thành người chỉ huy an ninh mưu lược, dũng cảm. Ngược xuôi những địa danh Nam bộ đã thành ký ức chiến tranh, ông cùng đồng đội dựng lại phong trào từ tro tàn, biến mất mát thành sức mạnh, biến hiểm nguy thành ý chí: “Ôi Tây Ninh vùng đất lửa miền Đông/ Ông về bám đất, bám dân, dựng lại phong trào từ tro bụi/ Gò Dầu, Trảng Bàng cửa ngõ thép chắn đường Sài Gòn/ Lời thề giữ đất dội vang trong từng tấc đất quê hương”.
Không chỉ là những trận đánh, trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim” còn phản ánh cuộc chiến của lòng dân. Trong những năm tháng ác liệt, giữa các cuộc càn quét quy mô lớn như Junction City, ông không chỉ chỉ huy bằng trí tuệ, mà còn bằng sự thấu hiểu nhân dân. Thế trận mà ông gây dựng không chỉ là thế trận quân sự, mà là thế trận lòng dân, là thứ sức mạnh bền bỉ, quyết định sự tồn vong của cách mạng.

Một dấu ấn đặc biệt làm nên tầm vóc của nhân vật Tô Quyền là năng lực quy tụ và dẫn dắt. Sáu đơn vị do ông trực tiếp lãnh đạo đều được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nếu tính cả cá nhân, ông bảy lần được tôn vinh. Một kỳ tích hiếm có, không chỉ là con số, mà là minh chứng cho bản lĩnh lãnh đạo và sức cảm hóa con người.
Mười năm “nếm mật nằm gai”, chiến sĩ cách mạng Tô Quyền với bí danh Tô Lâm, đã gác lại phía sau những riêng tư quý báu chốn quê nhà có người vợ hiền, những đứa con thơ, một mái ấm bình dị. Ngày trở về, ông không mang theo hào quang, mà chỉ có chiếc áo bạc màu, đôi bàn tay chai sạn và một tấm lòng trong sạch. Ông không dạy con bằng lời lẽ hoa mỹ, mà bằng mưa nắng cuộc đời mình.
Chính từ nền tảng ấy, một gia phong cách mạng được hình thành và tiếp nối. Những giá trị về lòng trung kiên, đức liêm chính, sự tận tụy với nhân dân không dừng lại ở một thế hệ, mà âm thầm chảy tiếp, hun đúc nên bản lĩnh của những người đi sau. Để hôm nay, trong hành trình phát triển của đất nước, những giá trị ấy vẫn hiện hữu trong tư duy lãnh đạo và khát vọng vươn lên: “Cha trả tên cho con, và trao cả cội nguồn/ Con hãy nhớ quê ta – làng Xuân Cầu nghĩa nặng/ Nơi giếng nước cổ hằn dấu dây thừng bao thế hệ/ Nước vẫn trong như lòng mẹ, nuôi dưỡng chí làm trai”
Trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim” không chỉ là câu chuyện về một con người, mà đề cập những giá trị cốt lõi của dân tộc. Ở đó, ký ức chiến tranh không khép lại trong mất mát, mà mở ra những suy tư về hiện tại và tương lai. Sức mạnh của một dân tộc không chỉ nằm ở chiến thắng, mà ở những con người biết hiến dâng đời mình cho nhân dân và Tổ quốc: “Chiến tranh lùi xa, nhưng những gì còn lại là tình người/ Ông không kể về huân chương, không nói về trận đánh/ Ông chỉ lặng lẽ ôm con – cái ôm nợ từ năm tháng chiến tranh/ Ôi con là mặt trời trong tim ba nồng ấm/ Nụ hôn năm nào, giờ lặng lẽ đặt lên trán con trai”
Có thể nói, trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim” mong muốn thắp lên một ngọn lửa. Ngọn lửa tin yêu được trao truyền từ gian lao bảo vệ đất nước đến khát vọng phát triển đất nước.
Sau trường ca “Tiếng chim rừng và đất lửa Tây Ninh” được tặng thưởng Hội Nhà văn TP.HCM năm 2025, trường ca “Mặt trời nồng ấm trong tim” chứng minh đề tài chiến tranh cách mạng vẫn thôi thúc từng trang viết của nhà thơ Châu La Việt.



