Màu áo bạc giữa rừng già
Ký ức của cựu chiến binh Sơn Chiều cuối năm, nắng xiên qua tán cây sân nhà, soi lên mái tóc bạc của bác Sơn. Bác nhấp ngụm trà, mắt xa xăm, rồi nói với các cháu: — “Hôm nay ông kể cho các cháu nghe về ‘màu áo bạc giữa rừng già’. Một câu chuyện về tuổi trẻ, về đồng đội và những ngày gian khổ mà ông không bao giờ quên.”
Ngày đó, bác Sơn mới ngoài hai mươi tuổi, cùng tiểu đội hành quân qua rừng già Trường Sơn. Mỗi người lính đều mang một chiếc áo bạc – màu bạc của vải dù mỏng, dày vừa đủ để che mưa, nhưng cũng là dấu hiệu nhận biết giữa rừng rậm.
“Chiếc áo bạc,” bác Sơn kể, “không chỉ che nắng mưa, mà còn giúp đồng đội nhận ra nhau trong rừng tối, khi bom đạn rung rinh cây cối. Nó trở thành biểu tượng của tinh thần và niềm hy vọng.”
Một buổi chiều, tiểu đội bác đang băng qua khu rừng già, tiếng chim rừng và gió núi hòa cùng tiếng lá xào xạc. Bỗng, địch bất ngờ nã pháo. Đất đá văng tứ tung, cành cây gãy rạp xuống đường đi.
Bác Sơn và đồng đội ngay lập tức lao vào hố trú tạm. Giữa cơn mưa bom, chiếc áo bạc trở nên rách tả tơi, lấm đầy bùn đất, nhưng vẫn sáng lên giữa rừng tối – như một dấu hiệu nhắc mọi người: còn sống, còn chiến đấu.
“Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn áo đồng đội, tự nhủ: áo bạc ấy không chỉ là vải, mà là lời hứa với đồng đội và với mẹ cha ở quê nhà,” bác Sơn nói.
Đêm đến, tiểu đội nghỉ chân bên suối nhỏ. Bác Sơn nhớ rõ ánh mắt của anh Hùng, người bạn thân nhất: “Áo bạc cũ, nhưng mắt anh ấy sáng như ngọn lửa, dù mưa rừng táp vào mặt, dù bom rơi sát sườn.”
Họ nằm trong hầm tạm, chia nhau từng nắm cơm, kể chuyện nhà, chuyện vườn rau, chuyện Tết ở quê. Dù trong rừng già và bom đạn, bài hát lính, tiếng cười nhỏ vẫn vang lên, ấm áp đến lạ thường.
Chiếc áo bạc, trải qua mưa bom, trở nên rách nát, nhưng trong ký ức bác Sơn, nó vẫn sáng như ngày đầu.
Một buổi sáng, tiểu đội bác bị vây trong khe núi. Địch nã pháo liên tục, đất đá rơi ầm ầm. Bác Sơn kêu đồng đội nấp sát vào vách đá, giữ nhịp để sơ tán người bị thương.
Chiếc áo bạc của bác bị trầy rách, nhưng ông vẫn gồng người ôm ba lô, dẫn đồng đội ra khỏi điểm nguy hiểm.
— “Chiếc áo bạc ấy đã chứng kiến tuổi trẻ, chứng kiến những lần sống còn, chứng kiến cả nụ cười và nước mắt đồng đội,” bác Sơn kể.
Một đồng đội hy sinh trong trận đó, nhưng nhờ ánh sáng của áo bạc, tiểu đội còn lại thoát hiểm.
Ngày hòa bình, bác Sơn trở về quê. Chiếc áo bạc đã rách nát và bạc màu theo năm tháng, nhưng bác vẫn giữ cẩn thận. Mỗi lần nhìn, bác nhớ về đồng đội, về rừng già, về những ngày mưa bom lửa đạn.



