Màu Áo Bào Sạm Khói Súng Và Mùa Xuân Rực Lỡ Năm Kỷ Dậu
Vũ Quỳnh Anh
Mỗi độ xuân về, khi nhành đào bích nở rộ trên đất Bắc, lịch sử lại rung động nhớ về mùa xuân Kỷ Dậu 1789 — mùa xuân của ngọn lửa Tây Sơn quật khởi và bóng dáng vĩ đại của vị anh hùng áo vải Nguyễn Huệ.
Hãy trở lại với những ngày Tết năm ấy. Trong khi kinh thành Thăng Long chìm trong ảo tưởng bình yên của tướng giặc Tôn Sĩ Nghị, thì trên những nẻo đường gập ghềnh từ Phú Xuân ra Bắc, hàng vạn đôi chân chiến sĩ Tây Sơn đang rầm rộ bước đi trong sương lạnh. Giữa hàng quân ấy, người anh hùng Quang Trung hiện lên với đôi mắt sáng quắc như ánh thép và trái tim sục sôi khát vọng tự do. Lời thề "Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ" vang vọng qua từng đèo cao dốc thẫm, thắp lên ngọn lửa căm hùn cháy rực trong lòng mỗi người lính áo vải.
Và rồi, đêm mùng 4 rạng sáng mùng 5 Tết, bão táp xé tan màn đêm. Tiếng voi chiến gầm réo, tiếng pháo rền vang gò Đống Đa làm rung chuyển cả đất trời. Quân giặc hoảng loạn tan rã như bọt sóng. Khi khói súng dần tan trên phố phường Thăng Long, nhân dân vỡ ùa đón mừng đoàn quân chiến thắng. Giữa muôn vàn cờ hoa, hình ảnh đẹp nhất, kiêu hùng nhất chính là vua Quang Trung cưỡi voi bước vào nội thành. Tấm áo bào đỏ lộng lẫy ngày đăng quang nay đã sạm đen vết khói đạn, nhưng nụ cười của ông bừng sáng giữa mùa xuân độc lập.
Áo bào sạm khói ấy chính là chiếc áo đẹp nhất của lịch sử dân tộc — chiếc áo được dệt bằng lòng quả cảm, bằng tốc độ thần tốc và bằng tình yêu bao la dành cho dải đất Nam. Ngàn năm sau, mùa xuân Kỷ Dậu vẫn còn âm vang tiếng vó ngựa quật cường của người anh hùng Tây Sơn kiệt xuất.



