MÀU ÁO GIỮA LẰN RANH SINH TỬ
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng tiếng súng, cũng có những người đi qua chiến tranh bằng những bàn tay giữ lấy sự sống. Giữa khói lửa, họ khoác trên mình màu áo của người quân y và âm thầm đứng về phía sự sống.
Từ TDP Văn Phú, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, Lê Văn Kỳ bước vào quân ngũ khi đất nước vẫn đang ở giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Sinh năm 1955, ông mang theo tuổi trẻ của một người con xứ biển để bắt đầu một hành trình mà phía trước là những miền đất xa quê và những nhiệm vụ không dễ dàng.
Tháng 12 năm 1972, Lê Văn Kỳ nhập ngũ. Khi ấy, chiến tranh vẫn hiện diện trong từng nhịp sống của đất nước. Ông được giao nhiệm vụ quân y – một công việc không đứng ở phía sau chiến trường, mà luôn phải hiện diện bên cạnh những người lính trong những thời khắc khó khăn nhất.
Nếu người lính chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất, thì người quân y chiến đấu theo một cách khác: cố gắng giữ lại sức khỏe, niềm tin và sự sống cho những người đang cùng mình thực hiện nhiệm vụ. Công việc ấy đòi hỏi không chỉ kiến thức và sự cẩn trọng, mà còn cần một tinh thần vững vàng trước những hoàn cảnh khắc nghiệt.
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ đưa người lính trẻ đi qua những ngày tháng nhiều thử thách. Rồi khi đất nước thống nhất, hành trình quân ngũ của ông vẫn chưa kết thúc. Lê Văn Kỳ tiếp tục phục vụ trong quân đội và tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới Việt – Trung, làm nhiệm vụ tại chiến trường Lạng Sơn.
Lạng Sơn khi ấy trở thành một phần quan trọng trong ký ức quân ngũ của ông. Ở nơi địa đầu Tổ quốc, nhiệm vụ của người quân y càng mang ý nghĩa đặc biệt. Giữa những ngày tháng căng thẳng, sự có mặt của họ là một điểm tựa đối với những người lính đang làm nhiệm vụ. Không cần những lời nói lớn lao, chỉ bằng công việc của mình, họ góp phần giúp đồng đội tiếp tục đứng vững.
Có lẽ với một người quân y, ký ức về chiến tranh không chỉ nằm ở những gì đã xảy ra trên chiến trường, mà còn nằm trong những con người từng gặp gỡ, những đồng đội từng sát cánh và những năm tháng không thể trở lại. Đó là một phần tuổi trẻ đã được gửi lại nơi biên giới, nơi những người lính cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ trong hoàn cảnh đầy thử thách.
Hơn mười năm trong quân ngũ, từ tháng 12 năm 1972 đến tháng 11 năm 1983, Lê Văn Kỳ đã dành một quãng đời dài để phục vụ Tổ quốc. Đến khi trở về quê hương, ông khép lại hành trình của người lính nhưng những dấu ấn của năm tháng ấy vẫn còn ở lại.
Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Văn Kỳ vì thế không chỉ là câu chuyện của một người quân y. Đó còn là câu chuyện về những con người đã lựa chọn đứng giữa gian khó để bảo vệ đồng đội, về một màu áo tưởng như bình dị nhưng đã hiện diện ở những nơi khốc liệt nhất. Chiến tranh có thể đi qua, nhưng sự tận tụy của những người từng đứng về phía sự sống vẫn là một phần ký ức đáng được trân trọng.



