MÀU ÁO TRẮNG CỦA CÔ Y TÁ MẶT TRẬN
MÀU ÁO TRẮNG CỦA CÔ Y TÁ MẶT TRẬN
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Bình (Cựu y tá quân y B3)
Trong ký ức của lính chiến trường, màu áo trắng của y tá là màu của hy vọng, của sự tái sinh. Nhưng giữa rừng già, làm sao giữ được màu trắng ấy? Chúng tôi thường phải nhuộm áo bằng lá cây để ngụy trang, nhưng chiếc túi cứu thương và những cuộn băng gạc thì luôn phải giữ sạch tinh tươm.
Tôi nhớ mãi trận vây lấn ở Đắc Tô - Tân Cảnh. Thương binh đưa về trạm phẫu nhiều đến mức không có chỗ nằm. Tôi trực liên tục ba ngày đêm không ngủ, quần áo bết dính máu và bùn đất. Có một chiến sĩ trẻ bị hỏng cả hai mắt, khi tỉnh dậy sau cơn mê, cậu quờ quạng tay tìm tôi rồi hỏi: "Chị ơi, áo chị có trắng không? Em nghe mọi người bảo y tá là những thiên thần áo trắng...".
Tôi lặng người, nhìn xuống bộ quần áo nhem nhuốc của mình, nước mắt trào ra. Tôi cầm lấy tay cậu, dõng dạc nói: "Trắng lắm em ạ, trắng như mây trên đỉnh núi vậy". Sáng hôm sau, tôi tranh thủ ra suối, dùng xà phòng hiếm hoi còn sót lại, giặt thật sạch chiếc áo choàng y tế rồi phơi lên cây.
Dưới ánh nắng vàng rực của thời hoa lửa, chiếc áo trắng bay phấp phới giữa rừng già như một biểu tượng của sự tận hiến. Người chiến sĩ ấy không bao giờ thấy được màu trắng ấy bằng mắt, nhưng tôi biết cậu đã thấy nó bằng cả trái tim mình.



