Khác

Màu Áo Trắng Trên Đỉnh Bù Lạch

Quảng Ninh14/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Màu Áo Trắng Trên Đỉnh Bù Lạch

Mùa khô năm 1971, trạm quân y dã chiến T8 nằm lọt thỏm giữa rừng vầu thuộc dãy Bù Lạch (Bình Phước). Nơi đây được coi là "trạm dừng chân giữa hai bờ sinh tử", chuyên tiếp nhận các thương binh nặng từ chiến dịch Đường 13 chuyển về trước khi đưa lên tuyến trên.

Hà, mươi chín tuổi, là nữ y tá trẻ người gốc Nam Định. Hành trang vào chiến trường của Hà chỉ vỏn vẹn chiếc ba lô lép kẹp, vài ống thuốc trợ lực và bộ áo blouse trắng do chính tay mẹ cô may cho ngày nhập ngũ. Giữa rừng sâu ngập mùi thuốc bôi vết thương và hơi đất ẩm mục, bộ áo trắng của Hà dù đã sờn vai và ngả màu gạch đỏ nhưng luôn được cô giặt sạch, gấp gọn gàng dưới đáy ba lô như một lời nhắc nhở về thiên chức người thầy thuốc.

Chiều ngày 15 tháng 3, một đợt tập kích bất ngờ bằng pháo bầy từ căn cứ đồn Bù Đốp dội thẳng vào khu vực trạm dã chiến. Tiếng nổ rung chuyển núi rừng, những cây vầu to bằng cổ chân gãy gập, khói đạn mù tạt tràn vào các căn hầm dầm dã chiến. Một quả pháo rơi ngay trước cửa hầm cấp cứu, làm sạt lở mảng đất lớn vùi lấp một phần góc hầm.

Khi khói đạn chưa kịp tan, Hà từ dưới ngách hầm chui ra. Nhìn quanh, căn hầm phẫu thuật đã bị đánh sập một nửa, ánh đèn dầu dừa phụt tắt. Trong bóng tối đặc quánh, tiếng rên xiết của những thương binh nặng vừa trải qua ca phẫu thuật vang lên nghẹn ngào.

Không một giây chần chừ, Hà khoác vội chiếc áo blouse trắng lên người. Cô biết, giữa bóng đêm và sự hoảng loạn sau trận pháo kích, màu áo trắng sẽ là tín hiệu duy nhất để các thương binh nhận ra y tá vẫn còn bên cạnh họ.

– Các anh ơi, em Hà đây! Hầm không sập đâu, có em ở đây rồi! – Hà gào lên, giọng lanh lót xua tan không khí sợ hãi.

Cô nhích từng chút một trong ngách hầm chật hẹp, tay dùng đèn pin cá nhân rọi từng góc đất đá. Phát hiện anh lính trinh sát tên Đức bị đống đất cày đè lên lồng ngực, hơi thở đứt quãng, Hà lao đến dùng hai bàn tay trần bới từng vốc đất nóng hổi. Mảnh đá sắc nhọn cứa rách các đầu ngón tay cô, máu chảy đầm đìa, nhưng Hà không dừng lại.

Khi kéo được Đức ra ngoài, vết mổ ở bụng anh vì sức ép của bom đã bị bục gạc, máu tươi đùn ra ướt đẫm. Trong điều kiện thiếu gạc trùng dã chiến, Hà nén cơn đau, nhanh tay xé rách vạt áo blouse trắng của chính mình, cuộn chặt lại rồi đè mạnh lên vết thương để cầm máu cấp thiết cho đồng đội.

– Cố lên anh Đức! Đừng nhắm mắt, nhìn em này! – Hà vỗ nhẹ lên má người lính trẻ, nước mắt hòa lẫn bụi than chảy dài trên má.

Sốt ruột lo cho thương binh, Hà tiếp tục quỳ bên cạnh nhịp tim, tiếp nước từng hớp nhỏ cho Đức suốt bốn tiếng đồng hồ giữa căn hầm chao đảo bởi những đợt pháo gầm vọng lại từ xa. Vạt áo trắng của cô ngấm trọn vệt máu của thương binh, trở thành tấm băng gạc đặc biệt giữ lại mạng sống cho người lính trẻ trước khi đội cứu hộ tuyến trên kịp tiếp ứng.

Sáng hôm sau, trận địa trở lại yên tĩnh. Đức mở mắt tỉnh lại trên chiếc võng dù, thấy Hà đang ngồi tựa vào gốc vầu gọt lại củ khoai mì. Chiếc áo blouse trắng của cô đã mất đi một vạt, lốm đốm những vệt máu khô thẫm màu, nhưng nụ cười trên gương mặt lem luốc của cô gái mười chín tuổi vẫn trong trẻo như ánh nắng ban mai rọi qua kẽ lá.

Bộ áo blouse rách vạt năm xưa sau này trở thành một di vật thiêng liêng được trưng bày tại Bảo tàng Y học Quân sự. Nó không chỉ ghi dấu một thời tàn khốc của chiến tranh, mà còn lưu giữ biểu tượng đẹp đẽ về lòng nhân ái, sự gan ngạ và tuổi trẻ của những người chiến sĩ áo trắng nơi tuyến đầu tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Màu Áo Trắng Trên Đỉnh Bù Lạch | Câu chuyện thời hoa lửa